Cái mà đôi lúc vì nhận thức được mà mình tưởng mình vô cảm hoặc chai sạn. Loài người chỉ là một món đồ chơi có thể bị nó vứt đi bất cứ lúc nào. Kết quả đợt điều trị này chưa biết ra sao.
Cười mãi cả đời không làm nên trò gì, lại làm người khác khóc. Lại nhớ cái nạn giáo dục mà ai đó ví như may quần áo cốt để đồng bộ và hợp ý mình chứ không cần quan tâm nó có vừa người trẻ con không. Chứ trước đây thì um nhà rồi.
Tôi lẳng lặng ra về. Mà phần lớn vì bạn mất tự do. Nhìn vào cái gương đối diện thấy cũng khá thú vị.
Nó mất ở đây và nó lại xuất hiện, lại sống ở kia. Toán và Lí tôi vẫn xếp hạng làng nhàng. Tránh đi được cái chết của hàng loạt tâm hồn không chịu nổi áp lực của sự đê tiện.
Và cũng không làm ấm lòng những đứa trẻ ngoan. Chưa thể biết ai biểu trưng cho Loài Người Đời sống luôn cần những sự dung hòa.
Vả lại, mười rưỡi là phải lên giường nằm rồi. Nó nhét vào cặp, cái cặp là lạ, và bảo có khá nhiều thư trả lời. Sau khi diện kiến nốt cái (tạm gọi là) tâm hồn đằng sau nó.
Mẹ thì độ này da sạm đi. Ông anh chuyển sang bể nóng. Sao lại xé sách hở con.
Mà dù có biện chứng ảo giác nhiều khi thật hơn thật thì bạn vẫn tin vào tính chân thật của đời sống. Này, mày chuyển cái bàn này lên. Nhưng trong khoảng này, ai đã thực sự chú tâm tích lũy điều đó bên cạnh việc lao vào guồng xoáy kiếm tiền.
Nhưng tôi lại thấy thế hệ tôi và trẻ hơn tôi đang đầy mầm mống phản động thực sự. Để không khóc, phải cười thôi. Bản chất là cái luôn song hành cùng thời gian cũ kỹ.
Và bà già cần nhiều hộp nhựa hơn là lòng thương hại đâu đâu. Phải vùng ra khỏi tình trạng này. Chỉ có giữ được nhân cách và không giữ được nhân cách mà thôi.