Các bạn muốn gây thiện cảm không? Hãy làm như con Cún: Quên mình và thương người. Rồi một đêm, ông nảy ra một ý. (Những hàng chữ trong dấu ngoặc đơn là cảm tưởng của tôi trong khi đọc).
Ông Tòa Hoffman ở tòa án Cincinnati, đã nghiên cứu cả ngàn thảm kịch trong gia đình cách đây vài năm có tuyên bố: "Mười vụ ly dị thì có tới chín do thiếu sự hòa hợp trong lúc ái ân". Ông Cobb trả lời: "Thưa ông, có lẽ tôi chỉ là người gặp nhiều may mắn nhất mà thôi". Ông sai một mật sứ đi hội nghị với các nhà cầm đầu châu u.
Bạn hãy nuôi lấy một tâm trạng quân tử: can đảm, trung chính và vui vẻ. Nếu những tín ngưỡng của bạn không cho bạn thờ con bò hay con rắn, chỉ do bạn không sanh trưởng trong một gia đình ấn Độ, trên bờ con sông Brahmapoutra. Ông phân phát hết thảy những của cải của ông và thề sống trong cảnh nghèo.
Bà ta vinh hãnh tuyên bố rằng trứng lời hơn là bơ, sữa. Nhất là những người bán hàng thường mắc tật đó nhiều lắm. Và để trả ơn tôi, họ đã tán trợ những cải cách triệt để của tôi về pháp chế".
Nhưng nụ cười đó phải tan ngay, vì ông giám đốc tiếp tôi bằng lời "bật ngửa" này: Tôi xin hạ xuống nhiều hơn nữa. Xin đáp: Bất kỳ lúc nào và bất kỳ ở đâu.
Nhà kinh doanh đó không bằng lòng cách ông Boynton điều tra. Thế mà đáng lẽ gây với ông ấy, tôi lại cám ơn ông! Tôi hứa với ông xóa nó đi vì "một người ngăn nắp như ông, tính toán mỗi một cuốn sổ tất là ít lẫn lộn hơn các viên kế toán của tôi phải tính toán sổ của cả ngàn khách hàng". Nếu chồng bảo vợ chiếc áo bạn năm ngoái vừa vặn và đẹp lắm, thì vợ sẽ không khi nào muốn đổi chiếc áo đó lấy một chiếc áo đúng mốt tân thời nhất ở Paris.
, bán được máy cho một trong những nhà thương lớn nhất ở Brooklyn. Mà nếu một trăm bức được mười bức trả lời thì ông phải cho là một sự lạ. Vụ làm ăn đó lớn lắm, vì giao kèo sẽ thi hành trong một năm.
Cho nên địa vị người quân tử bao giờ cũng vượt thiên hạ, mà thiên hạ không oán cũng không hờn". Trong khi củi cháy lách tách trong lò sưởi, người ta mời tôi đánh bài bridge. Webb, thanh tra Công ty Điện khí ở Philadelphie, cũng tìm thấy chân lý đó khi ông đi thanh tra tại Pensylvanie.
Vậy bạn được như bây giờ, có gì cho bạn đáng tự phụ? Người khác ra sao, đừng chê người ta. Than ôi! Thực trạng khác xa những mơ mộng thiếu thời một cách độc địa làm sao! Sau cùng, năm 82 tuổi, Tolstoi không chịu nổi sự bất hòa ghê gớm trong gia đình nữa và một buổi tối, tháng 10 năm 1910, tuyết sa đầy trời ông trốn bà, đi xa, trong đêm tối và lạnh lẽo, không biết là đi về đâu. Ông kêu điện thoại mời tôi lại vì có chỗ hỏng.
Khi nào gặp Ngài Tổng thống, tôi sẽ chê Ngài chỗ đó". Cậu than thở với mẹ, khóc lóc van lơn, thề nhất định tự tử, nếu còn phải bắt buộc bước chân vào cửa hàng đó nữa. Chắc bạn đã được nghe người ta nói tới nó: tên nó là Caruso.