Ta cũng được đi câu. Mình không còn sức để nghĩ đến, không còn sức để đi tìm, để trình báo. Bố không phải một người đi đầu, nhưng dần dần, chầm chậm, bố chứng tỏ là người biết tiếp nhận sự thật cũng như cái mới, đó là một niềm an ủi lớn với bạn.
Và nhiệm vụ của tớ đơn thuần là có những hành động hợp lí và cố không phải tỏ ra gượng ép với chúng. Nhưng khi đã bị bắt bài thế này thì họ lại chơi khác. Cậu em hướng dẫn tận tình.
Lăn về đâu? Mình chẳng biết. Nếu bạn chấp nhận sống theo cách của họ. Họ sẽ đi lên tầm cao hơn và có trở nên vĩ đại hay không còn tùy thuộc vào họ dẫm lên những bậc thang ấy bằng thái độ trân trọng như bạn tôn trọng những người đi trước hay không.
Lần vỡ đầu tiên là hồi bạn chừng 6 tuổi, hạnh phúc với tuổi thơ. Tôi cho ông thời hạn ba ngày. Luôn cảm thấy bị khinh bỉ khi mọi người nhìn.
Mùa đông thì mấy chiếc áo len dày sụ mớ ba mớ bảy. Nhà văn lại mở mắt ra và mỉm cười: Mình đã đúng. Giấy vệ sinh ở đâu nhỉ, bác trai thì đang cạo râu hay làm gì đó trong nhà tắm.
Nhưng rốt cuộc, các cậu hay tớ vẫn là phận con sâu cái kiến, bị bọn hiện sinh có quyền lực thích thì thả rông, không thích thì nhốt lại, thủ tiêu, ngứa ngáy thì làm trò tiêu khiển. Thậm chí, có thể xuất hiện chút tò mò và hơi háo hức là khác. Và bác cũng phải sống cho mình, đó mới là sống trọn vẹn.
Nhưng sự bình thản đó cũng đồng nghĩa với sự tự bó hẹp cũng như đánh mất những rung cảm tự nhiên và bản năng, tiêu hủy những khủng hoảng tâm thức cần cho sáng tạo. Như bình mình chẳng hạn. Rốt cuộc, tôi nhận thấy khi đến một chừng mực nào đó, mối bận tâm không còn thiên về viết cho ai, về cái gì mà là viết có hay không.
Cảm giác của con người còn toàn diện chỉ khi họ còn dục vọng và điều tiết được nó. Sự cam chịu ấy khiến người ta đi đến những áp đặt khác hoặc sự phá phách nhân cách. Cái bệnh thơ nó loạn lắm.
Em quên mình là một thiếu phụ mà cứ ngỡ mình như một thiếu nữ bị bố mẹ cấm đoán không cho gặp người yêu. Một mặt vừa thấy lạnh nhạt dần, một mặt vừa đau khổ vì cảm giác chỉ một đứa con bất hiếu mới lạnh nhạt với cha mẹ. Hoặc các cậu bảo: Đằng ấy chả hiểu quái gì về hiện sinh cả, thế mà cũng nói.
Không hiểu sao ư? Không, tôi biết, mình còn thiếu nhiều cái để có một niềm vui tương đối trọn vẹn. Bây giờ những kẻ cầu bơ cầu bất còn lương thiện ngủ đâu? Nó là một sự phối màu khá đẹp.