Hơn nữa, mầm nghệ thuật trong tôi không phải là một thứ phương tiện cho mục đích phi nghệ thuật. Bỏ quên cả kiệt tác nung nấu. Đơn giản vì lúc đó cảm giác tự do, sổ lồng đang tràn ngập.
Ngoan nào, đợi tao có cơ hội, tao viết. Hắn viết bằng chính tay hắn, một thứ than chì thì phải. Nói hay hoặc đúng không mà thôi.
Cái bài viết mà ban đầu tôi định viết một cách chua cay và trắng trợn. Bác ơi, cháu phải sống để tìm cho bác những niềm vui và giải tỏa tinh thần lớn lao hơn những thứ tâm linh ngăn cách bác cháu ta: Cháu ăn tỏi và bác không ăn tỏi. Nhà văn quì bên giường vợ.
Dễ dàng bị đầu độc nhận thức và kích động khi những thực tế đen tối của đời sống không còn lén lút chừa mặt trẻ em mà hiển hiện hàng ngày. Tôi quả thực không muốn đấu tranh đâu, chưa bao giờ muốn đấu tranh đâu. Phiền anh vì mấy cái kẹo mà tôi cho mình quyền xin anh về làm nhân vật mất rồi.
Nhưng bạn muốn xin lỗi trước cho sự ngộ nhận và quảng cáo láo làm mất thời gian độc giả dành cho những cái hay ho khác nếu tác phẩm dở. Bây giờ có bảo tớ là đạo đức giả cũng chả mấy ai bắt chước đâu. Ông viết tất cả, không sửa chữa.
Bác lên nhắc lại bài học thuộc lòng luân lí. Nhưng khi không hướng về nó nữa, thật ra, anh đã trở nên hèn nhát và sự hèn nhát ấy sẽ tiếp tục trở thành thói quen, thành gánh nặng đè lên những thế hệ mai sau. An ủi nhau một chút: Thua thế này công an, cảnh sát đỡ khổ.
Ông ta quát tôi: Đồ ngu! Về đi. - Cũng có lí, nhưng liệu cứ miễn cưỡng thế, ta có sống được qua cái nỗi khổ tinh thần này không? Cố rút từng chữ trong những cuốn sách không hề ưa thích, đặt lên đầu rồi lấy búa đóng đinh vào trong hai năm nữa để thỏa lòng người khác. Sự quên tỷ lệ thuận với rủi ro.
Nó vừa là lí do biện minh cho thú tính, vừa là món thuốc phiện lờ đờ để mị dân, đưa họ đến những tư tưởng chẳng vì một cái gì cả. Đơn giản là vì nếu chúng vô nghĩa, chúng sẽ không được tiếp nạp và tôi nên từ bỏ. Bên tai loáng thoáng những điệp khúc trong bài hát làm người của bác.
Chả là hôm qua có chuyện. Nhưng chị đối tốt với tôi, tôi biết làm sao được. Đó là sự thiếu hòa hợp của họ với đối tác hôn nhân.
Thua còn có năm nghìn an ủi. Thậm chí, phải viết, phải sống. Đôi lúc anh cảm thấy bị xúc phạm nặng nề trước những kẻ đồng hành coi nghệ thuật anh đeo đuổi là một mục tiêu thắng thua bất chấp thủ đoạn.