Không thông minh thì phải cúi đầu xuống. Đây là sự ganh đua pha trộn giữa vô thức và ý thức về năng lực và đức hy sinh với những tấm gương truyền dòng máu cho mình. Làm một chuyến du ngoạn Đà Lạt đi.
Ốm ra đấy mà làm gì. Cũng như với cuộc đời này. Nhưng những vết thương lòng cứ thế mà nhiều và sâu hơn.
Ai có thể giữ được tuổi trẻ nếu bản thân họ không tự giữ mình. Hắn không thể tự tha thứ cho mình. Tôi dựng chân chống xe ngồi đợi cô tôi vào chợ mua hàng mã về đốt giải hạn cho chị con bác tôi.
Cháu vẫn không chịu dậy ạ. Các cậu bảo: Ấy, tớ thích thế, thích thì đấu tranh, chán thì thôi, hiện sinh mà. Trong việc chọn một cách biểu khác hoặc chuyển hẳn sang biểu đạt cái khác.
Dù tuổi thọ trung bình cứ ngày càng tăng. Nên bạn bỏ qua như không. Mà chúng lại như cái miệng vực cứ rộng ra mãi.
Tôi nghĩ, nếu tôi chết, người buồn nhất là bố. Đêm trước hôm cưới chị cả, chừng chục thanh niên quen thân, họ hàng và người chưa quen ngồi quây quần lại với nhau. 8 giờ dậy thì cái ngực lại rát.
Hoặc không thoát ra khỏi ý tưởng các bức tranh trước của bản thân. Bạn có thể tìm hiểu và tư vấn cho bác nên bán hàng gì, giúp gia đình tìm một tráng thái cân bằng. Dù sao họ vẫn là bố mẹ tôi dù họ không đặt niềm tin vào tôi (dẫu một đứa con bao giờ cũng khao khát điều đó).
Chuyện này chả cần thanh minh làm gì. Không biết nên viết tôi mới 21 tuổi thôi à hay đã 21 tuổi rồi ư. Bỗng cô thấy trong mắt anh, có một đôi mắt rất đẹp.
Để thấy những thế giới nội tâm rất sâu sắc trong nhau, ngoài những trường hợp chỉ biết ăn no ngủ kỹ (có thể cả lao động hùng hục) và để số phận xỏ mũi dắt đi. Bạn muốn về nhà viết quá. Vậy nên, tôi, một người có chút đạo đức nói thật lòng mong muốn của bất kỳ một người có đạo đức nào rằng tôi muốn nhân loại hạnh phúc và có phấn đấu vì điều đó thể nào cũng bị tương ba chữ ấy vào mặt.
Làm một chuyến du ngoạn Đà Lạt đi. Theo thời gian thì chúng dần thành thói quen. Điều khiển người già bằng những nơi an dưỡng nhàn nhã.