Vì chúng ta đều ngoáy mũi. Dù không bao giờ có tận cùng. Định bỏ đó, nghĩ thế nào lại lấy giẻ rửa bát ra cọ rồi ngâm nước.
Tôi tạm thời chấp nhận viết trong sự chu cấp của gia đình và tình trạng bỏ bê học hành bởi có nhiều cái cần sự tập trung để viết ra, lắng đọng lại. Ngoài nước thì: Tôi không có chức năng với nội bộ của các anh. Một trận đấu đem lại cho bạn nhiều cảm xúc hơn.
Phải biết giữ sức khỏe mà học chứ. Đó là niềm thất vọng lớn của tuổi trẻ. Một giọt rơi xuống sách.
Tất cả mãi mãi là tất cả. Nhưng khi đã bị bắt bài thế này thì họ lại chơi khác. Còn khoảng không giữa cái bàn và trần nhà đôi khi có một vài con muỗi bay bay.
Họ cũng chả ngại chửi cầu thủ đội nhà lỡ sơ suất hay trọng tài bắt không hợp ý họ. Tự giác làm một số việc. Và hay nói ngược với mọi người như một chú bé khờ.
Việc lựa chọn lăng xê và cộng tác làm ăn với tôi sẽ đem lại cho họ không ít màu mỡ sau này. Con chào bố mẹ đi rồi lên học bài. Rồi cũng bước vào phòng giám đốc, nói em đã làm được gì đâu.
Toán và Lí tôi vẫn xếp hạng làng nhàng. Từ đó cháu đi đâu cũng xin phép em, có hôm nào đột xuất, cháu luôn gọi điện về. Đường phố phía bên kia ném sang tiếng còi xe.
Hiện sinh hết thì còn gì là người. Nó cấm đoán những cảm giác yếu ớt, sợ hãi, lo lắng, căm ghét, ham muốn… tự nhiên phải đến. Bạn không mong bác đọc lắm.
Ví dụ như dùng khi lúc anh họ kể về bạn trong bữa cơm: Anh em nhà thằng này cứ tắm xong là lấy quần áo sạch lau người, mà khăn tắm thì có. Hai lần đại bác bên dưới bắn ngược lên: Khẩn trương lên nào. Bầy rắn với những con rắn ăn lẫn nhau, đến con cuối cùng nuốt được tất cả thì lại vỡ bụng vì bội thực.
Thế mà cơm thì hốc rõ nhiều!. Chắc là có những đôi mắt du lịch nhìn ra xa xăm. Đáng nhẽ phải viết những gì khó nhớ ra trước rồi mới đi miêu tả lặt vặt nhưng bạn lại muốn chơi trò thử trí nhớ của mình.