Tôi để họ hơi lo, một chút thôi, để họ có một chút hạnh phúc tìm kiếm. Tôi lấy một cái nồi ra, xé nó tua rua tơi tả nhiều hơn, bỏ vào nồi rồi xòe diêm lên đốt. Có một bộ quần áo trên sàn và bạn mặc nó.
Lần đầu tiên bạn thấy bố hung dữ. Từ chuyện con chó ngao mà suy lớn lên thì việc quyết định hành động của một chính quyền có thể là quyết định của một tập đoàn kinh tế. Tất nhiên, chỉ có một số điểm tương đồng.
Có thể những suy nghĩ ấy không hiện rõ trong từng chữ của nội tâm. Và như thế, em hiện hữu. Một tài năng thiện bao giờ cũng có năng lực lớn hơn nhiều so với tài năng ác.
Đành tự mỉm cười an ủi là có cơ hội tập nhớ lại đoạn phân tích mới tự thấy kha khá. Thi thoảng con mèo dỏng tai lên và: Ngheo! Nó đáp. Tôi bảo chỗ than này hôm qua em đến đã thấy.
Lúc ấy, tôi bỗng cảm nhận được tình thế, tôi không muốn rầy rà, những câu xúc phạm kia tôi cũng đã quen. Thấy rõ bi hài kịch của con người khi luôn đầy khiếm khuyết mà lại luôn đòi hỏi sự hoàn hảo ở người khác, hoặc tự đòi hỏi sự hoàn hảo của mình trong đơn độc. Ai thích thì cứ việc viết theo cách của mình.
Nó cũng như tình yêu thương. Nó tỏ ra xảo quyệt bằng cách tạo nên những dữ kiện rất thật, thật đến tận tiếng còi xe ngoài đường, thật đến cả cái mụn sau gáy, thật đến cả cách cư xử của những người quen. Thấy những tờ giấy rách thòi ra khỏi cuốn sách vừa xé và vừa gấp lại.
Có hôm bác trai hỏi về chuyện khám. Như tiếng mưa đá gõ lên đầu những mầm hoang vừa nhú. Tôi thường lấy cái tên của bộ phim chưa từng xem đó để đùa với thằng em.
Rút kinh nghiệm nhé con. Họa sỹ chợt nảy ra ý định vẽ con mèo thả đuôi xuống tivi và trên màn hình là những con cá đang đớp. Là tỉ mẩn, là ào ào.
Nếu không thông minh thì nên chọn nghề khác, đừng cố mổ xẻ tài năng bằng thứ dao tri thức gỉ cùn. Tôi tự hỏi sự im lặng này sẽ đi đến đâu. Để tôi đọc một đoạn vừa ứng tác, đồng chí phê bình cho nhé:
cho anh đi một bài thơ - mà em viết lúc bơ vơ thật lòng - độ này trời đến là trong - mây tan vào nắng gió cong miệng cười - cho anh đi một lần người - kẻo suông trời đất đẹp tươi như vầy - không em đừng có đến đây - mà em cứ thả lên mây nỗi buồn Và nếu gia đình không nhận thấy cần chia sẻ những gánh nặng và lo âu bằng cách để bạn sống và lựa chọn học hỏi cái phù hợp với mình thì bạn sẽ ra đi. Hoặc chúng sẽ nổ tung khi dại dột nhảy vào cái tiềm thức như một đống rác dữ kiện khổng lồ.