Nếu họ chưa đạt đến tầm cao, chả nhẽ cứ bỏ mặc họ mà đi một mình. Tôi hơi chờ xem mẹ có ngã giá cao hơn không. Và bà già cần nhiều hộp nhựa hơn là lòng thương hại đâu đâu.
Hơi bị xịn, tiền triệu đấy. Thầy có vẻ tốt nhưng nhu nhược. Nhưng sự bình thản đó cũng đồng nghĩa với sự tự bó hẹp cũng như đánh mất những rung cảm tự nhiên và bản năng, tiêu hủy những khủng hoảng tâm thức cần cho sáng tạo.
Bạn biết thế là rất có hại, thà thức còn hơn nhưng bạn đã kiệt sức. Chỉ có một số trong chúng tôi xem một vài hình ảnh nguệch ngoạc (trên giấy kẻ ôli hắn cắt ra từ những cuốn vở cũ của con và đóng thành tập) và dịch được sơ sơ ngôn ngữ tiềm thức của hắn gọi hắn là họa sỹ. Tôi, thằng em, ông cậu thường cười với nhau vì chuyện chạy đi chạy lại điện thoại inh ỏi.
Chúng sẽ choáng khi bạn bảo tôi là tôi hay bảo tôi không là tôi; bảo tôi ngu hay bảo tôi không ngu; bảo tôi nói thật hay bảo tôi nói dối… thì đều chỉ nhận được một kết quả: NÓI DỐI. Cái đó chính là những phương pháp để rèn luyện tính thích nghi và vượt qua những hạn chế. Ông ta quát tôi: Đồ ngu! Về đi.
Ngồi nghe giảng và chép bài. Ngỡ là giữ được tuổi trẻ bằng những thứ luân lí bản thân thực hiện không tốt. Nhưng sao lòng tôi không hồi hộp, mong chờ.
Sea Games này nhà tôi cũng định đi xem với nhau. Để vớt vát chút kiêu hãnh, họ dễ hành hạ, dúi đầu những người còn cùng cực hơn. Cái câu Mẹ mày, mất dạy tôi không giận các chú đâu.
Có thể làm nó hấp dẫn và thuyết phục hơn bằng cách sử dụng nhân vật là một người lớn tự kiểm điểm. Cần quái gì sự thật và lí do. Thi đại học nhiều người giỏi vẫn trượt thẳng cẳng con ạ.
Vốn dĩ là bệnh của kẻ cận, đừng nhầm hay đừng mất công suy diễn là tớ khóc. Trong màng nước mắt, tôi nhìn sâu hoắm vào trang sách, nhìn đóng đinh vào những con chữ đen sì và thấy tất cả nhão ra. Em vẫn nhớ hồi mình chưa về một nhà chứ? Để anh kể lại thay em nhé.
Hoặc tôi chuyển lớp. Tí nữa thì bạn bảo không và rơi vào cuộc tranh luận chắc chắn thua. Tôi nói câu tôi từng nói với mẹ: Hai năm nữa thì teo rồi ạ.
Trinh sát phán đoán: Người quen. Như thế là lập dị, là thiếu khoa học, không hòa cùng nhịp sống với mọi người. Và ánh mắt họ chĩa vào ta lúc ta không để ý, để phân loại người.