Nếu bạn coi thơ là một thể loại khó hiểu thì bạn hãy đọc cuốn tùy bút danh tiếng của Hazlitt về bản chất chung của các loại thơ. Vật gì cũng xét với tinh thần đó thì đâu đâu ta cũng thấy cái đẹp lạ lùng, biến hóa của đời sống. Bạn quên cả bạn bè cùng mệt nhọc, và buổi tối đó thấy thú vị làm sao.
Bổn phận của ta là phải làm việc để nuôi thân và gia đình, là phải trả hết nợ nần và dành dụm cho nhà cửa thêm thịnh vượng. Tôi nhấn mạnh bao nhiêu vào điều đó cũng không phải là thừa. vạn sự đều tuỳ thuộc vấn đề đó cả.
Nhờ tập trung tư tưởng đều đều (muốn vậy chỉ cần kiên nhẫn, ngoài ra chẳng có bí quyết nào khác) bạn có thể sai khiến óc bạn như nhà độc tài, bất kỳ lúc nào, bất kỳ ở đâu. Ăn xong bạn nghiêm trang hút thuốc, thăm bạn bè; đi đi lại lại; đánh vài ván bài; giở vài trang sách; bạn nhận thấy tuổi già nó bò tới; bạn đi dạo mát; vuốt ve cây đờn. Lẽ dĩ nhiên là bạn thích đọc báo (việc này có thể làm trong khi đợi bữa) hơn là nghĩ tới cái bổn phận bình thường mà quan trọng ấy - bổn phận tự xét mình - thì cái đó tùy bạn.
Vật gì cũng xét với tinh thần đó thì đâu đâu ta cũng thấy cái đẹp lạ lùng, biến hóa của đời sống. Trong chương trình hàng ngày, tôi không dự tính thời giờ đọc báo. Loại sách để học đó ở Luân Đôn không thiếu gì.
Phải học tập một cái gì đó lâu dài. Trong một chương sau, tôi sẽ xét những cách thoả mãn khát vọng đó. Hôm đó, bạn không bỏ ra 45 phút để sửa soạn đi ngủ.
Chắc các bạn nói "Ông ấy muốn thuyết mình cách sống 24 giờ một ngày? Thì mình vẫn sống 24 giờ một ngày, có khó khăn gì đâu? Mình làm được hết thảy những việc muốn làm, lại còn dư thì giờ để dự các cuộc thi do các tờ báo tổ chức nữa. Bạn lựa một thời đại hoặc một đầu đề, hoặc một tác giả thôi. Bỏ qua lời tôi là bỏ qua lời khuyên quý báu nhất đấy.
Trong một chương sau, tôi sẽ xét những cách thoả mãn khát vọng đó. Hôm đó, bạn không bỏ ra 45 phút để sửa soạn đi ngủ. Bạn nắm lấy cổ nó, lôi nó về.
Nó là hình thức cao nhất của văn chương. Thật lạ lùng! Buổi sáng, bạn thức dậy, thì này, túi bạn đã đầy 24 giờ trong cái chuỗi thời gian của đời bạn. Cái lợi lớn nhất của những kiệt tác đó là nó minh bạch một cách lạ lùng.
Khi bạn ở nhà ra đi, bạn tập trung tư tưởng vào một vật nào đó (mới đầu, vào bất cứ vật nào cũng được). Khi óc ta thấm nhần chân lý chủ yếu này là không có gì xảy ra mà không có nguyên nhân thì chẳng những trí óc ta mở-mang thêm mà lòng ta cũng rộng rãi hơn. vạn sự đều tuỳ thuộc vấn đề đó cả.
Cái lợi lớn nhất của những kiệt tác đó là nó minh bạch một cách lạ lùng. Ai mà không hiểu luật biến hóa thì chỉ coi biển là một cảnh vĩ đại buồn chán. Tiền thuê nhà lại tăng nữa.