Hay bị bạn bè lợi dụng và hiểu lầm. Họ ngộ nhận những thông tin mà người lớn tuổi có cơ hội biết nhiều hơn là tri thức ròng. Chẳng mấy chốc mà bốc hơi tan biến vào trời đất trong cái dào dạt ấy.
Rằng suốt một thời gian qua, tôi đã lông bông, đã lãng phí đời mình, đã không biết nghĩ. Nhưng người đem đến lí luận và động lực lại chính là giới trí thức. Một thứ gì đó mà không phải thuốc ngủ quá liều.
Cái đó làm bạn tỉnh ra. Chỉ như mỗi ngày đều đều ăn một phát búa gỗ vào đầu. Ông sợ làm ướt lạnh khuôn mặt nàng.
Bác chạy chọt giúp một người vì thân tình thì lại làm mất cơ hội của một người vươn lên bằng năng lực. Nhưng chuyện sẽ hay đấy, đâu chỉ có dở òm như đoạn vớ vẩn này. Người lao động nghèo luôn khổ nhưng không phải lúc nào họ cũng cảm thấy bi kịch.
Lăn về đâu? Mình chẳng biết. Tí nữa phải uống tam thất với chị đấy nhé. Mẹ ghé sát vào tôi, hỏi: Dỗi mẹ à? Tôi nhớ có một lần cho mẹ xem thơ của mình trên mạng.
Sáng nay, vừa ăn mỳ bạn vừa xoa xoa cái ngực ran rát. Sự vô lo của họ giết dần những thiên tài. Và lẻn vào hủy hoại nốt tình cảm gia đình.
Là tỉ mẩn, là ào ào. Rút kinh nghiệm nhé con. Dường trong mẹ luôn có khao khát về danh tiếng, với công việc mẹ lại đầy trách nhiệm nên mẹ luôn phải cố quá sức mình.
Nhưng khỏe thì bên cạnh chất lượng, mới cho hiệu quả, năng suất cao và lâu dài. Tôi đèo mẹ đi, cố tình lắc lư xe cho mẹ thấy là tôi bực bội. Có thể nó đủ để những người chớm đua đòi hiện sinh trở về những giá trị đạo đức đích thực khi những tình yêu thương mới đến với họ.
Như một bông tulip rơi trên mặt tuyết. chờ chuông reo nơi lớp ôn thi đại học chật chội phải ngồi xổm chép những áng văn trong hai giờ đồng hồ đến hết giờ thứ nhất thì mông bắt đầu tê dại và cứ phải ngồi cắn răng ghi chép và khắc khoải đến hết giờ còn lại cứ như thế hàng tháng trời và chẳng ai biết từ khi ấy mông tôi bắt đầu dị ứng với giảng đường kể cả với đệm xe máy Cũng có thể gọi là sáng hôm sau.
Không hẳn là bạn mà là những gì bạn viết. Không không cần gì cần ai nữa. Tôi biết cảm giác này làm cho câu chữ hoài nghi hơn.