Mới gặp một vài lần thì biết qué gì. Có nó thì đau nhưng không có nó thì bạn lại trở thành vô cảm thật rồi. Bởi vì nó không là một giấc mơ mà là một cái kiểu như đồ chơi ở Nga (quên tên rồi), mở con to ra lại thấy con bé, mở con bé ra lại thấy con bé hơn.
Thi thoảng vẫn bình luận vài câu. Gã thực vật gai góc viết lên cửa sổ một hàng chữ gần giống nét chữ của bạn. Cũng là đương nhiên khi đời sống sản sinh ra sáng tạo và sáng tạo tái sản xuất lại nó.
Đó là những lạc thú thay thế cho thứ lạc thú hung hãn mà bạn có thể đập tan cái bàn thờ to của mẹ, xé tung tất cả những cuốn sách và lấy ghế quật nát cái tivi. Một cái ngẫu nhiên không an toàn chút nào khi mà con người luôn đói khát vật chất, tinh thần. Mãi rồi bạn mới nghĩ ra phải bịt tai lại và quả nhiên là nó dứt.
Bác không biết, buổi sáng tôi thích yên tĩnh một mình, ngồi lặng điều chỉnh cơ bắp đau nhừ, và không bị soi. Mới gặp một vài lần thì biết qué gì. Chuyện học hành vừa qua là do con sức khỏe yếu, với lại ham chơi vi tính.
Ông anh nhảy xuống bể lạnh, tôi thò chân xuống, ông anh bảo lạnh đấy, tôi liền sang bể nóng. Vận động, đọc sách và làm việc theo sở thích khiến thằng con trai bớt côn đồ. Anh dạy em, biết, quay ngay.
Chỉ là chuyện, chỉ là nhân vật, thật thì thật, không thật thì thôi, anh ạ. Mọi người ở gần đang nhìn anh như nhìn cuộc sống và viết của một thứ phế thải lạc lõng, bất cần. Nên bất cứ kẻ nào có ý định ngăn chặn mục tiêu tối thượng và cao cả đó của tôi là đi ngược lại lợi ích chung của nhân loại.
Hôm sau đi thi thấy bình thường. Rồi tí lại reo ầm lên Việt Nam vô địch với mỗi pha bóng tấn công. Tôi chốt trong, không thưa.
Một số người trong số họ cũng biết. Ra trường bác khao to. Hoặc là sự lựa chọn vốn dĩ không thể khác của những người biết lợi dụng và vơ vét từ sự đổ vỡ, thối nát.
Tôi vừa tước vừa như vô cảm vừa nhủ lòng: Đờ mẹ mày (nguyên văn là Đờ mẹ mày). Nhưng mà buồn… Ờ, thì cho buồn một tí. Về trả vay, cho nhận.
Tung hứng nhau bằng mấy món từ đã cũ. Nhưng giấc mơ không phải lúc nào cũng tử tế, ngây thơ. Đơn giản vì cũng tương tự lúc tìm thấy hạnh phúc, mọi tế bào đều căng ra, vận động rạo rực.