Steinmetz sung sướng. Tôi chỉ cần hỏi ý họ, đãi họ có thể thống, là tôi muốn gì được nấy". Và bây giờ trong cảnh về già buồn tẻ cô độc, bà khát khao chút lòng thương, chút ấm áp trong lòng và ít lời thán phục mà không có kẻ nào biết làm vừa lòng bà hết.
Không bao giờ chúng ta dám mở thư của họ để coi lén, hoặc năn nỉ họ cho ta biết những việc kín của họ. Sau cùng, gió mệt phải ngừng. Steinmetz là một thiên tài bậc nhất về điện học, nhưng hoàn toàn bất tài trong công việc chỉ huy một phòng kế toán.
Bernard Shaw nói rằng họ không, không đủ, phải thực hành nữa. Trước khi tới thăm ông, tôi tình cờ được hay rằng ông mới ký một tấm chi phiếu một triệu mỹ kim, rồi sau khi hủy bỏ đi, vì không cần xài tới, ông đem đóng khung lại, giữ làm kỷ niệm một vật hiếm có. Tại sao? Vì một số đông khách hàng khác cũng giao hàng cho chúng tôi vào lúc đó.
Bạn đặt nó luôn luôn trên bàn giấy và thường mở nó ra. Vụ làm ăn đó lớn lắm, vì giao kèo sẽ thi hành trong một năm. Và vấn đề đó giải quyết xong lập tức.
Nhưng tôi biết rằng xa vọng của ông đã đưa ông tới sự dùng đủ mọi cách để cản trở Đại tướng Burnside; như vậy ông đã làm hại lớn cho nước chúng ta và cho một người bạn cầm quân đáng trọng và đáng khen của ông. Anh không có lỗi chi hết. Tôi đương lo lắng việc của tôi đây.
Mà hết thảy công trình đó chỉ có mục đích làm cho khán giả say mê và thì giờ chóng qua. Đoạn đó trích trong cuốn "Luyện tinh thần" của giáo sư James Harvey Robinson: "Chúng ta thường tự nhiên thay đổi ý kiến dễ dàng mà không cảm động chút chi hết. Đó là quy tắc thứ 12.
Rồi từ đó ông sốt sắng giúp tôi, bất kỳ trong cơ hội nào, thành thử chúng tôi trở nên đôi bạn rất thân cho tới khi ông mất". Chẳng những ruồi mà người cũng vậy. Sau này người đó có hiểu rằng câu trả lời "không" đó là vô lý, cũng mặc! Người đó không thể đổi ý được, vì lòng tự ái của họ.
Nhưng trong Thánh kinh đã nói: "Câu trả lời nhã nhặn của anh đã làm nguôi hết những sự giận dữ". Đánh bài "Bridge"? Không! Không, không, không. Thịt thì dai, khoai thì nát.
Anh phải lên Nữu Ước, kiếm thầy học, luyện thêm nó đi. Banh rổ là môn thể thao thích nhất của tôi mà tôi không có đủ bạn chơi. Nhưng càng thổi mạnh thì lão già càng bó chặt áo vào mình.
Nhưng Dorothy Dix nghĩ khác. Một chuyện lạ lùng xảy ra, Hoàng đế tuyên bố những lời không thể tưởng tượng được, làm rung động cả châu u và vang lên khắp bốn phương trời. Nhưng buổi sáng hôm đó, ông thức dậy, thấy cuống họng đau lắm.