Tôi vẫn còn nhớ vào cuối những năm 1960, khi tôi đang phụ trách chương trình trò chuyện trên radio mỗi tối ở đài WIOD. Sự chuẩn bị chu đáo này chắc chắn giúp bạn thành công. Lúc đó chúng tôi đang học lớp chín ở trường trung học Bensonhusrt, sắp sửa tốt nghiệp đến nơi thì cả bọn lại gây ra một vụ việc kinh khủng đến mức tưởng chừng bị đuổi học.
Khi nói chuyện với ông chủ, ta thường giữ thái độ trịnh trọng và cung kính. Lúc đó anh sẽ làm gì? Joe và tôi thay phiên nhau tường thuật trực tiếp trận bóng theo cách đó cho đến hết hiệp một.
Tất cả mọi người bên ngoài đều có cùng một suy nghĩ: Họ đang làm gì vậy kìa? Có điều gì không ổn? Và những người nghe đài trên khắp Miami sắp sửa tắt radio đến nơi. Nhưng vào buổi tối đến chương trình của tôi thì Jim lại xỉn quắc cần câu. Nhưng người khách làm tôi bất ngờ nhất, không ai khác hơn là Robert Mitchum.
Những diễn viên hài giỏi nhất đều nằm lòng điều này và họ không cố gắng chọc cười khán giả một cách giả tạo. Remember? (Em có nhớ cái đêm hôm ấy? Đêm mà em nói Em yêu anh. Làm được việc này cũng có nghĩa là bạn đã thành công bước đầu trong giao tiếp.
Tôi đã từng thấy điều này ở những người có nghề nghiệp rất khác biệt nhau. Cuomo biết rõ người nghe ông nói thuộc thành phần nào. Mỗi sáng thức dậy tôi đều tự nhủ rằng nói hay chưa đủ mà còn phải biết lắng nghe.
Và tới lượt tôi… Có thể nói đây là bài phát biểu khó khăn nhất trong cuộc đời tôi. Cuốn sách You Can Negotiate Anything (Bạn Có Thể Đàm Phán Bất Cứ Việc Gì) của Herb được tạp chí NewYork Times xếp vào Danh sách bán chạy nhất trong suốt chín tháng, và cuốn sách này cũng lọt vào top bán chạy nhất ở Australia trong ba năm! Có thể nói Herb biết tất cả những gì thuộc lĩnh vực đàm phán. Tôi cười méo xẹo, còn chàng phi công thì vẫn chủ trương im lặng là vàng.
Nhưng không phải ai cũng tốt bụng như thế. Điều quan trọng là phải tìm tòi và phát huy một phong cách nói cho riêng mình. Làm sao hết run đây? Cách hay nhất là bạn cứ nghĩ rằng cái người đối diện ấy, họ cũng… run như mình thôi.
Đừng nhìn vào bức tường hay nhìn ra ngoài cửa sổ. Đi đâu anh ấy cũng hay muốn chụp chọt một cái gì đó. Tôi có mặt ở đây không phải để tranh cãi về những môn thể thao khác.
Hãy chỉ nên nói những nét chính yếu, cắt xén và cô đọng lại câu chuyện dài lê thê của bạn. Nhưng tôi biết lý do mà họ muốn dự luật này được thông qua là: Đưa bóng chày trở thành môn thể thao có lợi nhuận cao nhất, và từ khía cạnh bóng chày, tôi không nói về những môn thể thao khác. Thêm vào đó, hãy chọn đúng lúc để gây cười.
Đây chính là sự khôn khéo và nhạy bén của bạn. Ngôi sao điện ảnh, các ca sĩ hàng đầu, vận động viên lừng danh… Khi nói chuyện với họ đôi lúc bạn không biết nói cái gì, vì bạn biết quá ít về nó hay thậm chí chưa từng đặt chân vào lĩnh vực đó. Ông luôn muốn dành nhiều thời gian cho tôi, dẫu phải làm việc sáu ngày một tuần trông coi quán Eddie.