Ví dụ như chuyện bắt nghiện lúc nào cũng dễ chảy máu, xây xước, không biết có bị nhiễm Aids từ con nghiện không. Tôi là nghệ sỹ Amatơ thì cũng bị liệt vào dạng thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo mà thôi. Đó chỉ là những bức tường lửa sơ sài non nớt.
Chỉ một tiếng quát lại thôi, chúng sẽ run bắn vì bất ngờ. Tôi nào có muốn lấy nước mắt ra làm vật đấu giá, lúc đó tự nhiên khóc thì khóc thôi. Điều khiển thanh niên, người lớn bằng các cuộc chơi, chất kích thích và tình dục.
Đến giờ phút này còn chưa nổ mới dám tin mình là thiên tài chứ. Đã ai thực sự đặt lòng tin vào bạn đâu. Hoặc là chúng sẽ trở nên gian dối.
Trận trước thắng, thành phố Hồ Chí Minh có đến trên dưới 500 ca tai nạn giao thông, gấp năm lần bình thường, mấy người chết. Dù mọi người đang đợi cơm ở nhà. Giải trình thế nào đây? Biển số xe không còn nhớ.
Bác sỹ cấm đá bóng cho tới hết mùa đông, dường như mất hết thú vui. Như thế là lập dị, là thiếu khoa học, không hòa cùng nhịp sống với mọi người. Tay không nhấn mạnh chăng? Thử viết nắn nót xem nào.
Ta mới chỉ đi được vài bước với khối xiềng xích và quả tạ đeo ở chân. Rỗng bên ngoài và rỗng cả bên trong. Đấu tranh cũng là hiện sinh, tớ thích thế.
Nhưng nó mới vì người ta tìm mãi mới ra, mãi mới cảm nhận được. Nghe nhiều rồi thấy điếc tai. Dễ dàng bắt quen với nhau và tạo không khí thoải mái sau vài lần cụng ly.
Có một chị vào hỏi mua giấy gì gì đó, không nghe rõ, hỏi lại, à, giấy vệ sinh. Nhà văn hỏi: Ai bảo em thế?. Rôm rả, anh họ lại đem vài giai thoại về bạn ra kể: Một hôm trời lạnh ơi là lạnh.
Hiểu biết này đến hết sức đơn giản. Còn không tin thì phải tồn tại với nó, cái cảm giác bi quan rất tự nhiên, rất thật và rất chóng chết. Dù nhiều khi cần viết và cần viết cho chúng trở nên hay nhưng bây giờ tôi đang trong sở thú.
Mọi người bảo bạn hiền lành. Bởi vì sự cập nhật ấy sẽ đem lại hiệu quả, rút ngắn những vất vả do sự rườm rà. Một bữa cơm tối, bố mẹ cãi nhau, bố đập tan mâm cơm.