Mọi thứ chúng ta nhớ ra đều được liên tưởng đến một điều gì đó. Khả năng ghi nhớ một điều gì đó chính là kết quả từ quan điểm của chúng ta. Điều này tương tự như thao tác làm việc với máy xử lý văn bản.
Tôi thật sự và chắc chắn tin rằng con người với trí nhớ tuyệt vời hơn sẽ tạo ra một xã hội tốt hơn. Nói cách khác, khoảnh khắc chúng ta nhớ ra nơi mà chúng ta đã gặp họ, sự liên kết liên tưởng mong muốn, điều giúp chúng ta nhớ đến tên của họ sẽ được kích thích. Về khả năng nhớ tên người, số liệu thống kê cũng giống như trường hợp nhớ chìa khóa.
Điều này có nghĩa rằng bạn phải lưu chúng trong trí nhớ lâu dài của bạn. Tiếp theo là từ “chảo rán”. Cũng giống như những thứ khác, trí nhớ không phải là một hệ thống toàn diện và không thể phân loại tốt hay kém.
“Dù sao tuần tới tôi cũng ở Boston, tôi sẽ đến thăm cô Mary”. “Tôi nhớ rằng tôi đã quên ông…” Chúng được cất giữ trong đó để tránh trường hợp những người tham lam, không thể kiềm chế được sự cám giỗ, sẽ lấy mất.
Trên thế giới, có biết bao người thi trượt, bị đuổi khỏi trường hay tự nghỉ. Dây buộc này dẫn đến một căn phòng (room) – 43. Anh là David đúng không…?”
Thật sự là ngay lúc này tôi có thể nhớ là tôi phải trả tiền cho Sharon nhưng tôi lại không đảm bảo là sẽ nhớ điều đó khi gặp cô ấy!” Chắc chắn lần này bạn sẽ thấy mình có thể thực hiện nhanh hơn. Trí nhớ của chúng ta cũng lưu được rất nhiều thông tin có ích.
Ông ta nhanh chóng cởi áo choàng và bỏ mũ xuống (chỉ có tổ tiên người Latinh của ông ấy mới được phép nhấc điện thoại). Nếu cần sử dụng các phụ âm khác để tạo thành một từ thì chỉ nên dùng các phụ âm chưa được số hóa, ví dụ như H, Q, X và Y. Bạn hãy tạo ra mối liên kết mới giữa “chậu hoa” và “quả dưa hấu”.
Theo bạn, có những loại hình công việc cần cho ngày nay nhưng lại biến mất trong tương lai vì khả năng Internet có thể thay thế con người không? Hãy cho ví dụ minh họa, phân tích, giải thích và mô tả những công việc mà bạn cho rằng sẽ không còn tồn tại trong tương lai. Do đó, tốt hơn hết là đừng để cho họ nhìn thấy bạn viết lên tấm danh thiếp đó, vì nó giống như là xỉ nhục họ. “Vậy tôi nên kết luận thế nào?”, bạn có thể hỏi, “trí nhớ của tôi kém thế sao? Tôi hiểu! – đó cũng là lý do tôi đọc cuốn sách này mà.
Ồ, đúng rồi… người đàn ông này rất giống ông ta. Một trong số những người dự triển lãm (không phải người trong bức tranh) đến từ Na Uy tự giới thiệu anh ta là Peter Larsson với giọng điệu phát âm của người Na Uy. Nói cụ thể hơn là bạn nên áp dụng phương pháp sử dụng các hình ảnh then chốt.
Như vậy trong một tháng, chúng ta có 140 lần không phải tìm chìa khóa, nghĩa là ta nhớ đã để chúng ở đâu. Họ quan tâm và chăm sóc cho người khác. Ở ngay đầu chương, tôi đã trích dẫn một câu nói rất hài hước của Abraham Lincoln.