Hôm nào không đến lớp, tôi thường về nhà. Tất nhiên là bạn ác theo cách mà pháp luật không sờ gáy hoặc đủ tài để khi pháp luật sờ gáy, ông chủ chó nào đó đến hót bạn ra. Chị út ra viện được điều trị tại nhà, ít phải đi học, bạn bè đến thăm, bữa cơm đông người trẻ tuổi, cười đùa, ấm cúng hẳn lên.
Quả thực là hôm nay cả nhà lo. Xin lỗi nhé, buồn ơi. Lần khác, chúng tôi lại vào nhà ông bà ngoại tôi ở Hà Đông.
Đó là những lúc bạn thấy mặc cảm khi viết chuyện này. Muốn nóng hơn nữa thì múc gáo nước trong cái chậu gỗ để ở góc kia đổ vào lò than kia. Cái vực của sự hỗn độn.
Nhằm sớm tạo ra những con người ưu tú hơn. Những cái điều này chẳng qua là tôi đang thanh minh với nàng Sáng Tạo của tôi trong trạng thái mất tự tin của kẻ trễ hẹn. Cũng rất không thích những người ngộ nhận bông lơn thành hằn học.
Bởi vì, trong tôi vẫn âm thầm mặc cảm bất hiếu và ích kỷ khi tôi không đi con đường gia đình sắp đặt; lạnh nhạt với mẹ cha; những ngày này chỉ ăn, ngủ, viết, tuân theo thời gian biểu sáng dậy lúc 7 giờ, đêm ngủ lúc 10 giờ; và đôi lúc đi chơi cho khuây khoả. Tôi rong chơi, có ôn nhưng thấy người ta chăm chỉ gấp hàng chục lần mình, đâm mất tự tin. Và cũng thật dễ hiểu.
Lúc ngồi rỗi thế này, các ý nghĩ tha hồ nhảy nhót trong đầu. Sự trôi vô phương dẫn tôi đến đây. Hai bên dè chừng nhau.
Bác gái thường bảo: Biết con vất vả rồi nhưng con xem chị út phải ở trong trường cả tuần, học xanh xao cả người. Hay đó là một giấc mơ ám ảnh ta? Ta phải đến bên nàng… Nhất quyết phải cạo râu.
Và tiếp tục đùa cợt với bạn trong màn đêm. Kẻ biết dung hòa là kẻ được chọn lọc sau đào thải nghiệt ngã của tự nhiên và xã hội. Họ không đấu súng đấu gươm mà đấu trí.
Rồi như lăn nhanh từ trên dốc xuống. Tôi có một người chị họ ngoại nữa, cũng trạc tuổi chúng tôi. Vô tâm thì cho chết! Còn phàn nàn gì nữa.
Có nhiều trạng thái mà bây giờ mới lí giải được. Cháu về nhà vẫn bảo các bác chăm sóc cháu rất kỹ đấy ạ. bonus: người bình thường làm thiên tài khó thế nào thì thiên tài làm người bình thường cũng khó không ít hơn thế.