Lúc đó bạn nhìn thẳng vào mặt quí bà bảo: Bà đang cho mình đứng trên một thiên tài đấy. Bắt đầu từ đâu? Từ cái ngay trước mặt: Tờ lịch. Họ bắt đầu dùng đến quyền của tuổi tác và địa vị.
Đốt tờ nào tôi đọc lướt qua tờ ấy. Hay ông định viết một câu chuyện kêu gọi người ta quyên góp cho vợ ông. Bạn mà không bệnh và không dở dang việc, chắc bạn cũng tội gì mà không vui.
Nhưng hành động của cháu về hiện tượng thì cháu rất không tôn trọng mọi người. Họ quên rằng cần có thương gia, cần có nông dân, cần có người bán hàng rong… và cần có cả nhà thơ. Dù việc đối tốt với tôi cũng vì khiến chị thấy thoải mái.
Bác gái thường bảo: Biết con vất vả rồi nhưng con xem chị út phải ở trong trường cả tuần, học xanh xao cả người. Thấy mặt mình mát lạnh. Dù nó làm bạn mệt thêm nhưng nó khá được việc.
Để nấu cơm cho anh ăn. Nhiễm thói ấy mất rồi. Nói thế nào đây? Khó quá! Tốt nhất là cứ loanh quanh luẩn quẩn.
Bạn sẽ thôi ngạc nhiên khi nhận ra đó là sức mạnh tinh thần của đam mê. Dù sao, với những tâm hồn, chưa chết đã là một cái may. Dí cái mũi ươn ướt vào bắp tay tôi.
Và sự vất vả, bệnh tật của họ nữa. Kẻ không quá mê danh tiếng vô tình đứng cao hơn người khác cũng có mặc cảm không được bình thường của riêng hắn. Không khác nào nhổ nước bọt vào mặt một đứa trẻ vô tội.
Hơn thế, khi không giải quyết ngay từ lúc này, về sau, khi mọi sự đã tạm ổn định, rất khó phá vỡ sức ì hay cưỡng lại dòng chảy bất kể trong đục. Ơ hờ khi tôi trôi đi hàng chục cây số giữa phố phường đông đúc mà không nhớ, không có cảm xúc với dù chỉ một con người. Lúc nãy chị út gọi bạn dậy, giật giật chăn, không ăn thua.
Nên có thể thấy phần lớn loài người chưa có được đồng thời hai yếu tố nghị lực và tài năng để chơi kiểu bon chen được gọi là cạnh tranh lành mạnh đó. Nhưng lại lo sẽ chết yểu và lãng nhách khi mới vào quá nông. Bịt tai lại, im lặng, là xong.
Và những khuôn mặt mới như rất thân quen, như gặp ở đâu đó rất lâu rồi. Dù ai đó có đi nhẹ trên cầu thang và bạn mải viết không để ý thì lúc mở cái cửa kính ra cũng tạo một tiếng cạch. Bác gọi xuống ăn sáng mấy lần bạn cứ lờ đi.