Sẽtop1

Phang em gái hàng múp mông tròn cực mạnh

  • #1
  • #2
  • #3
  • Việc tương tự xảy ra khi Ross Perot quá bộ đến chương trình của tôi vào ngày 20/02/1992. Trong một căn phòng ồn ào náo nhiệt, dù giọng nói của bạn lớn cỡ nào cũng sẽ bị lấn át đi. Thế là trong lần đầu gặp nàng, tôi đã tự nhiên mà nói rằng: Chào cô, tôi thực sự chẳng giỏi giang gì về việc này.

    Hãy đứng thẳng người trong một tư thế thoải mái, còn hơn là bạn khum người xuống hay đứng xiên xiên vẹo vẹo, trông rất xấu và không nghiêm túc. Tại sao thầy không kiểm tra lại sự việc? Tôi nói: :Ông biết hôm qua tôi đã làm gì không, ông Colonel?

    Rồi tôi lại vặn nhạc lên… và vặn nhạc xuống. Tôi đã từng thấy điều này ở những người có nghề nghiệp rất khác biệt nhau. Yếu tố này bao giờ cũng cực kỳ cần thiết, không chỉ trong công việc mà trong bất cứ tình huống trò chuyện nào.

    Chúng muôn màu muôn vẻ, từ nhỏ tới lớn, từ bình thường cho đến tối quan trọng. Tôi rất thích cách nói hóm hỉnh của ông, nó không chỉ tạo ra những tiếng cười mà còn khiến người ta phải suy nghĩ. Tại sao anh ấy có thể làm cho mọi người cười mà không phải là tôi hay là bạn? Vì Rickles đã biến sự khôi hài thành bản năng thấm sâu vào máu thịt.

    Những từ ngữ đã thay đổi mang giá trị thể hiện sự tôn trọng hơn đối với nhiều dân tộc. Lúc đầu chúng tôi nói về quá khứ, anh không biết rồi tôi sẽ hỏi anh cái gì. Người ta bắt đầu gọi điện lên đài, nhưng họ không nhận được một câu trả lời nào cả.

    Nhưng nói chung, hãy hết sức thận trọng. Nói chuyện hài hước thuộc về một phong cách riêng của bạn. Khán giả của tôi nhận xét rằng thường thì những vị nào ghét giới báo chí truyền hình lại là những khách mời thú vị.

    Nhưng người khách làm tôi bất ngờ nhất, không ai khác hơn là Robert Mitchum. Tình huống dở khóc dở cười nhất trong nghề phát thanh viên của tôi là câu chuyện vào buổi sáng đầu năm 1959, tại đài phát thanh WKAT, Miami. Câu chuyện của người phụ nữ khiến không khí trầm lại.

    Hôm nay, trên đừng đến đây tôi đã gặp phải một chuyện rất buồn cười. Thật ra Sinatra không hứng thú lắm với các phương tiện truyền thông đại chúng, và nhất là lại không thích được các phóng viên săn tin phỏng vấn này nọ. Thẳng thắn và cởi mở.

    Không thể để Jim lên chương trình được, phải bảo vệ cả hai chúng tôi. Anh chàng giậm chân thình thịch, cụp tay lên miệng làm loa rồi hét toáng lên: Moppo! Moppo! Về nhà ngay! Cậu… đang chết!. Một nhân vật nữa có phong cách hài rất khác thường.

    Truyền hình trực tiếp thì đã sao? Sự khách khí trong giao tiếp là như thế nào? Tất cả đều không quan trọng bằng sự cởi mở chân thành để người với người xích lại gần nhau. Điều này quan trọng bởi nó hứa hẹn cuộc họp sẽ diễn ra nghiêm túc, hiệu quả. Cuối cùng, vào buổi lễ quan trọng ấy, tôi quyết định nói về cha tôi.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap