Điều anh ta để lại cho những người chứng kiến cái chết ấy không nhiều. Ở tuổi của nó, trong thế giới hiện đại này, mà chỉ có lượng nhận thức như vậy là còn quá kém và lãng phí năng lực. Tôi không dại gì cho mình quyền đứng trên con người bằng cách đẩy họ xuống nhờ vài thứ tuổi tác hay tước phẩm.
Phần còn lại của cái đèn là tính từ hông xuống có thể gọi là chân. Môn Văn bố tôi cũng dẫn đến nhà thầy dậy Văn nói chuyện. Nhưng cơ bản bạn không thấy thú vị gì vì sống còn những thử thách khác dù vất vả hơn nhưng có nhiều người xoa dịu hơn, làm bạn thấy khỏe khoắn và minh mẫn hơn.
Thế là bác xiêu lòng, bảo: Lần này bác cho về. Và việc bạn liệt kê này cho thấy bạn không định khoe đau mà chỉ muốn sự việc được nhìn nhận một cách công bằng hơn. Bạn thúc thủ trước nó, bó tay trước nó.
Mẹ tiếp tục lay bạn dậy, bạn cứ rúc vào chăn. Hai chị em cùng phấn đấu. Người mẹ không nhớ nhiều về những cơn thịnh nộ khi đi họp phụ huynh về, đứa con chỉ được học sinh tiên tiến hay nó được học sinh giỏi nhưng vẫn có lần nói chuyện trong lớp hoặc có môn chưa đạt yêu cầu.
Hắn có thể là một lãnh đạo khác; hay chỉ là một nhà thơ dám viết những điều quá đúng về bản chất của cuộc chiến tôi gây ra. Đều ngập trong nước mắt nhân gian. Chỉ khổ chị sức yếu, suốt ngày ốm đau mà phải học tập liên miên.
Nhưng những cái đó đâu có níu kéo được lâu những tâm hồn trẻ luôn muốn nổi loạn. Bác hát đến lần thứ tư hay thứ năm gì đó thì bạn dặt dẹo dậy đi vào nhà vệ sinh. Nhưng gã này có vẻ nhọn nữa, như một núi băng, còn đen như một cái gốc cây cháy.
Nhưng đến cả bà già làm đĩ để nuôi người khác cũng không phải sản phẩm của trí tưởng tượng. Mà phần lớn vì bạn mất tự do. Bạn sẽ không hề muốn cố lao động, đặc biệt là viết, khi nó chẳng có giá trị gì.
Đôi lúc, nói chuyện, mọi người bảo cái đồng hồ kêu khiếp lên được, cứ lúc lúc lại giật mình vỡ giấc. Chỉ thấy một tí xíu thất vọng. Bạn có hai giọng chính.
Mẹ chị cũng đã từng như vậy. Nhưng không hướng tới nó thì tôi lại thấy mình hèn hạ. What I fell what I know never shine through what Ive known
Thế giới cũng không phải không có người biết điều và lịch sự: Cháu ơi lấy giùm bác đĩa cơm. Và tìm những câu trả lời cho những câu hỏi sau khi được tiếp nạp một lượng thông tin đủ để không ăn ốc nói mò. Thế giới đầy rẫy những hận thù.