Buồn thay, chúng cứ chọc vào tai. Những con người cải tạo đời sống không xuất hiện đủ để ta thấy yên lòng, vì thế mà ta cứ phải là ta một cách bất đắc dĩ. Người ta trải qua là thôi, hiếm khi đọng lại.
Văn chương biểu đạt hiện thực tốt quá chăng? Có thể. Ta chỉ muốn trước tiên là qua cơn mệt này. Mình chẳng bao giờ phải tính toán với mình.
Sau khi coi như làm xong một bản nháp thô sơ (một nhiệm vụ tự đặt ra) để người đời có thể dẫm lên, kiễng chân mà ngó qua bức tường trì trệ để thấy dù chỉ gót chân của nàng (chàng) Sáng Tạo. Nói hơi trống không vì bằng tuổi, hồi bé lại học cùng lớp. Thời gian đã dạy con người bài học yêu thương.
Thế là trong đầu tôi loé lên ý nghĩ: Đốt! Tôi chạy lên nhà, mở tủ, lấy tập Mầm sống xuống. Chỉ là một thứ nhân vật làng nhàng cho dễ mào đầu. Nhưng chắc anh ta miệng thì bảo điên nhưng lòng thì khoái trá ngấm ngầm khi thấy một kẻ khác có hành động ấy.
Bác bắt đầu lấy thức ăn ra cho. Có thể làm nó hấp dẫn và thuyết phục hơn bằng cách sử dụng nhân vật là một người lớn tự kiểm điểm. Ăn sáng xong, bạn ra trông hàng giúp bác một chút trước khi về.
Như thể kéo một con vích lên bờ. Ôi! Những tiếng còi xe. Mỗi sáng, tôi tỉnh dậy khá sớm, lúc trời còn âm u, nhưng cứ nằm.
Như bao người khác vẫn luôn chung sống với tiếng ồn và bụi bặm. Giọng mẹ bắt đầu ướt. Nhưng những người khác thế, họ tìm giải pháp cho một cuộc sống thoải mái, tự do, hưởng thụ đúng cách hơn.
Con mèo lại sán vào tôi. Chợt thấy một khoảng xanh cỏ cây khá đẹp giữa cái bệnh viện xập xệ này. Em muốn cùng anh chạy vòng quanh công viên những buổi sáng tinh mơ.
Bù lại, ông sẽ làm nô lệ nghệ thuật cho họ vĩnh viễn? Mọi thứ đều không mới. Cái nào không nhớ được thì cũng tốt.
Vì đó, nói chung, trong thời điểm này, chỉ là một hình ảnh rỗng của một lớp người Việt mới thu nhỏ. Lại nói chuyện đi đá bóng. Đã bảo chả thích viết đâu.