Ba bố con đèo nhau về trên con đường cao tốc đông nghẹt. Họ tìm kiếm, thậm chí, săn lùng những người tài. Hai nhà này dù cách sống có vẻ khác nhau nhưng trong thâm tâm đều sợ mình ngộ nhận.
Và vì thế, nó mạnh hơn. Ngồi bên trái tôi là một người khá điềm tĩnh, ít reo hò. Cần quái gì sự thật và lí do.
Một cái gì đó kinh điển. Cháu vẫn không chịu dậy ạ. Còn bao nhiêu cái để khám phá.
Bác gái lấy túi chườm nóng đặt lên ngực cho, bảo: Căn bản tại con ngủ nằm sấp. Đôi lúc bạn nghĩ suy tưởng thế có AQ không, có vô nghĩa hơn không. Và nếu họ còn mong muốn làm xã hội tốt đẹp hơn, họ có ít nhất một điểm tựa tinh thần.
Tôi lẩn trốn mãi trong bốn bức tường để không phải đổ lệ trước những sự thật phũ phàng đầy rẫy trong đời. Trong bữa cơm chủ nhật, bố mẹ tôi vừa vào thăm chị út xong, bảo chị còn xanh lắm. Dù tuổi thọ trung bình cứ ngày càng tăng.
Trong sự đối phó với họ và mặc cảm dối trá để có cơ hội viết. Hiểu không? Nếu tôi không giữ trái tim thì hoàn toàn tôi có thể là Hítle, Pônpốt mất rồi. Mở tủ ra, thay quần áo.
Và tôi phải đành lòng tiêu diệt. Từ chỗ bị cưa cụt, nảy lên những mầm xanh bụ bẫm và nõn nà. Tớ áp đặt cậu, tớ thuyết cậu, tớ xưng tớ với cậu, hay tao mày tao với mày cũng là tớ chơi.
Con còn đau mắt đau đầu không? Tôi: Im lặng. Để ngòi bút của anh bớt đớn đau. Bạn chưa làm được gì cho họ.
Đó chỉ là những bức tường lửa sơ sài non nớt. Và họ cũng sẽ khổ khi vừa không rõ chúng mà vừa giấu chúng trong lòng. Tay bạn phải rướm máu một chút mới oai (lúc đó bạn đã biết Aids là gì đâu).
Đó là một thực tế mà kẻ thiếu thực tế này nghĩ đến… Em biết lúc ấy anh sẽ phá lên cười và ôm chặt hai mẹ con… Và để trung thực với mình, anh không hướng về nó nữa.