Cái câu ấy bật ra trong đầu khi tôi đã rời chỗ cô ta chừng 200 mét tính theo đường chim bay. Với nhà đạo đức, mục đích sống là lâu dài, có trước có sau. Và thích được dẫn đi hơn.
Họ có lí do, bao giờ cũng có lí do cho phải đạo. Những thằng bạn thân thì đã chuyển đi từ cấp II. Tôi không có nghị lực.
Chả phải thở than gì. Bạn vội lén lút mang sang đưa cho bác. Con uống thuốc đi… Tôi vẫn dán mắt vào trang sách vô nghĩa trước mặt.
Con người? Họ là ai? Đồng chí công an ấy, người trông xe kia. Về phía bác, tiếp nhận bệnh nhân tôi chuyển viện với vẻ đầy tự tin. Tôi về, cũng đỡ in ít.
Và thế là những dòng nghĩ ngấm vào tiềm thức ngày một nhiều lúc nào không hay. Bạn sẽ thôi ngạc nhiên khi nhận ra đó là sức mạnh tinh thần của đam mê. Bạn cũng thấy mình có kinh nghiệm về chuyện này đấy chứ.
Trên chiếc bàn có một cái giá cắm bút bên trong có kéo, bút bi, bút mực, bút chì đủ loại rẻ tiền, một viên phấn không bụi và nửa cục tẩy bị bẻ đi phần dùng để tẩy mực có thể chà xước giấy. Tất nhiên là anh không đích thân cắn trực tiếp mà anh lại dùng đến những con chó ngao của anh. Và sắp tới sẽ lại rắc rối với chuyện học hành đây.
Có vài vết xước như chó đớp, mèo quào. Mở tủ ra, thay quần áo. Nhưng nước mắt không nghe tôi.
Hoặc có nhưng không nhiều. Bạn bỗng xuất hiện trong một tấm chăn trên chiếc giường mà ngoài cửa sổ là giàn gấc đang xanh thẫm kia. Chúng giúp ta góp nhặt được một số thứ thú vị.
Anh chẳng muốn xé tim mình cho bất cứ ai nếu người đó không có một trái tim nhân hậu như em. Sự giáo dục không không linh hoạt ấy khiến con người trở nên ích kỷ, rất ích kỷ. Chẳng nhẽ mình đấm cho đồng chí ấy một phát.
Tôi tin phải làm như thế và tôi cứ sống như thế. Lại về nhà bác ôn thi. Từ bé bạn đã khó chịu nhất với việc cứ bị sai đi mua thuốc lá mời khách trong khi lúc nào cũng bảo trẻ em đừng này đừng kia, cái này có hại, cái kia có hại.