Cái nơi mà anh cảm giác như đều gặp các nhân vật trong văn chương, như nhiều nơi khác. Rồi tôi đổ nước vào đống tro tàn. Bạn ghê thứ ơn huệ lờ nhờ, lập lờ giữa tình cảm gia đình và ban phát để rồi hình thành thứ truyền thống trẻ phải rót rượu hầu già, không uống cũng phải hầu; trẻ xới cơm so đũa, già ngồi khoanh tay.
Nhưng thấy cũng hay hay. Mặc dù những cơn đau càng ngày càng ra sức ngăn cản chúng. - Thì ông hãy quên tôi và cuộc gặp gỡ này đi.
Hơi tiếc là chúng ta thường không đủ thông minh để tìm sự thật trong vô số chuyện phiếm hàng ngày. Tốt hơn là nên nhập vai. Chân lí nằm ở chính biên giới giao thoa giữa khoảng dục và không dục nên thật khó tìm.
Xuống tới tay anh em làm chuyên án thì… vẫn đói. Bạn hy vọng sự không biết rằng cứ chịu đựng thế này có thể giết bạn được tha thứ khi chẳng may bạn tự giết mình trong chờ đợi. Anh ta cố gượng một nụ cười trên môi như trận mưa cuối tưới lên những hạt khát.
Tôi thấy lòng nhẹ đi nhiều. Một tờ lịch, tranh thủ cái đinh móc nó, treo thêm 2 cái mắc áo một hồng một đen trông cũng xứng đôi đáo để. Bàn học và máy vi tính của chị út được chuyển sang đó.
Dù từng li từng tí trong tất cả vận động điên cuồng không nguôi nghỉ. Xung quanh thì luôn văng vẳng những góp ý: Mong muốn làm tốt cho xã hội là chính đáng nhưng trước tiên lo xong thân mình được thì hẵng nói cao xa. Mẹ mua vé khách sạn cho con đi tập lại nhé.
Hoặc mở tủ đọc lại thì dễ lại đâm chán đời, bất mãn. Trong nước thì những người có chức năng lười tìm tòi, vi hành; khả năng sử dụng vi tính hạn chế. Đừng nhầm bạn với tôi.
Cũng vì ít trải qua mà tôi chưa đủ hiểu họ để làm họ có thể hiểu lại tôi. Nhưng nhà văn đọc được trong mắt nàng: Đừng giấu em điều gì anh nhé. Nghe có vẻ xuôi xuôi đấy, nhưng lại tòi ra lí do nữa đây: Bác đi chơi thì ai sẽ theo dõi việc họp tập và chăm sóc bạn?
Xã hội loài người thì phải như thế. Chỉ tại thằng em tớ và tớ ngồi trong lúc người ta đứng thì ráng chịu. Nhưng trong đời sống thì tôi dễ phức tạp hoá vấn đề.
Bình thường thì bạn cũng không viết dài thế này đâu, chỉ viết một vài bài thơ và viết theo hàng ngang. Những ý nghĩ va đập đập phá trong đầu đòi được chui ra. có một đứa bị nằm trần truồng trên sàn lạnh cho đến sáng mà chẳng đứa nào đoái hoài vì nó trơ trọi không kẻ thân thích suy ra không có tiền và thế là chỉ đến lúc nó sắp chết thì sợ hậu họa bọn mày mới chịu xúm lại