Nhưng bây giờ tôi quen rồi; với lại bận việc nhiều quá, có khi hàng tuần không để ý tới những trang hoàng đó. Tôi ở tại một vùng ngoại ô kế cận Nữu Ước. Trong khi những đội quân của Pickett bại trận, và bị thương nặng trở về, ông phi ngựa đi đón và thú: "Mọi sự đều do lỗi của tôi cả.
Tại sao ta thương loài chó? Tại chúng tung tăng, vui mừng đón rước ta, làm cho ta vui lòng khi thấy chúng. Bà tôi mất, cách đây vài năm, hồi cụ 98 tuổi. Và trong ba tháng hè và ba tháng thu, ông ở xa biệt, không lai vãng gần miền Springfield.
Cha mẹ cậu nghèo lắm. Tôi chỉ xin phí tổn cho một hướng đạo sinh, mà ông chịu phí tổn cho tới năm người và cả cho tôi nữa, ông lại còn cho tôi một tờ tín dụng trạng để tới châu u, lãnh một ngàn mỹ kim. Nhưng lâu dần quen nghề, lòng hoan hỉ tiêu tan.
Mục sư Butlerffield ở Nữu Ước, một vị đã cầu phúc cho nhiều cuộc hôn nhân hơn những vị mục khác, tuyên bố: Nhưng ông làm bộ quên không gởi tiền. Cho nên ngay đầu câu chuyện, bạn phải đưa người đó vào con đường có lợi cho bạn: con đường đồng ý với bạn.
Hỡi sĩ tốt, mục đích của chúng ta là Địa Trung Hải". Chưa bao giờ người ta nghe ông khen những người giúp việc ông như vậy. Câu đó ở trong Thánh kinh".
Nếu tôi theo sự xúc động tự nhiên trong lòng mà chạy tới kiếm ông ta, la lên: "Cái gì lạ lùng vậy? Tự nhiên ông tăng tiền mướn lên 300 phần trăm khi ông biết chắc rằng tôi đã quảng cáo rồi, đã in vé rồi? Ba trăm phần trăm! Kỳ cục không? Điên rồi mà! Không khi nào tôi chịu giá đó đâu!". tôi lỡ xe điện sáng nay. Tôi không hề nói tới bánh của tôi.
Nếu là một quy tắc cực kỳ quan trọng thì gạch dưới nó, hoặc đánh bốn chữ X "xxxx" ở ngoài lề. Bernard Shaw nói rằng họ không, không đủ, phải thực hành nữa. Hồi xưa bà trẻ, đẹp, được nhiều người tâng bốc.
Như vậy là bạn xúi người ta phản kháng lại, chớ không phải giúp người ta đổi ý kiến. Kinley nghe tác phẩm bất hủ của mình. Lời khuyến khích của bạn phải thành thật và nhân từ".
Ông xấu hổ về những danh tác ông đã viết, và bắt đầu từ lúc đó ông miệt mài viết những bài thuyết giáo về hòa bình và kêu gọi diệt trừ chiến tranh và khổ cực cho nhân loại. Họ biết rõ hơn bạn công việc của họ, vấn đề của họ. Rồi cậu viết một bức thư dài cho ông giáo cũ, thú nhận rằng chịu không nổi đời được nữa, chỉ muốn quyên sinh thôi.
con ngủ, má đỏ kề trên tay, tóc mây dính trên trán. Nhưng tôi không trách ông đâu. Anh thử chơi đi, anh sẽ mau biết lắm".