Mẹ vào lấy khăn mặt tôi trong buồng tắm đặt lên trang sách, lau mũi lau mặt cho tôi rồi lau cả cho mình. Không phải bạn không muốn một cuộc sống như thế. Người đời có kẻ ngấm ngầm bảo bác ranh ma, xảo quyệt.
Họ biểu trưng cho chính họ. Hoặc là im lặng vâng theo tất cả những con đường dù sai lối như một truyền thống người lớn đúng, trẻ con sai. Mấy hôm, ngủ đến 3 giờ chiều, đêm thì thức trắng.
Nhưng cho bạn nghỉ tí đã. Lúc thấy xe của các chú, tôi đã định đi ngay. Tôi khóc cho chúng không vì thương hại mà vì nỗi cô đơn ấy không phải nỗi cô đơn bây giờ của tôi nhưng tôi cũng đã từng đi xuyên qua.
Vừa phải khao khát một ngày họ cũng phá bỏ chúng để chung sống trong một tầm nhận thức khách quan và lành mạnh hơn. Và với đòi hỏi của thời đại, như vậy mới có thể coi là bình thường. Câu chuyện có vẻ như vầy.
Người bảo đời là một bát sơri. Êm dịu và hoang vắng. Và họ cũng sẽ khổ khi vừa không rõ chúng mà vừa giấu chúng trong lòng.
Hoặc là sự lựa chọn vốn dĩ không thể khác của những người biết lợi dụng và vơ vét từ sự đổ vỡ, thối nát. Dù nó làm bạn mệt thêm nhưng nó khá được việc. Đó là một quyền chính đáng nếu thực sự họ có trách nhiệm.
Cặp giò kia phàm tục quá. Tập thơ thì đã gửi hết lên mạng rồi. Có phải tôi nói đâu.
Đôi lúc họ quá mệt mỏi và dồn nén đến độ không nhận thức rõ hành động của mình. Từ chỗ bị cưa cụt, nảy lên những mầm xanh bụ bẫm và nõn nà. Tại sao lại phải có cảm giác anh đang sến? Đôi lúc cũng cần thay đổi trạng thái như vậy giữa cuộc sống đầy cục cằn này.
Rằng bạn trẻ dại, ích kỷ không hiểu nổi tấm lòng trời bể của người thân. Chạy đi mua thì không có hứng. Rồi mai đây, chúng lại xuất hiện trên mình một giấc mơ mới.
Nền trời xanh thẫm, hàng cây xanh lục, thảm cỏ vừa cắt xong lên mầm xanh nõn. Chỉ là một thứ cảm giác theo thói quen của kẻ cô độc, ít tiếp xúc. Còn những ngày tiếp theo là tùy thuộc vào ông.