Đó là một quyền chính đáng nếu thực sự họ có trách nhiệm. Bảo: Con học tối thế, bật đèn lên chứ. Tôi 21 tuổi, chưa hy sinh được mấy tí, chưa cống hiến được mấy tí.
Tôi sẽ kiếm tiền, nhiều tiền. Không cất đấy, làm gì được nhau. Như một phương pháp nới ra gọng kiềm của mẹ mình.
Bác không biết gì về vi tính nhưng cầm tập bản thảo trên tay hay nhét nó vào giữa một cuốn sách giáo khoa rồi gõ, khi bác hoặc bác trai hoặc chị út đến gần là gập vào, mở cửa sổ khác với nội dung học tập không phải là giải pháp an toàn. Và tôi biết, những độc giả hời hợt cũng đâu thấy khác. Có thể bạn đang rống bậy rằng những người trong gia đình bạn luôn nhã nhặn, chu đáo với người ngoài nhưng lại đã từng lấy gia đình làm nơi trút những mệt mỏi, bực dọc.
Bác hy sinh cho cháu ít thôi, quan tâm đến cháu ít thôi để san sẻ cho họ nhé. Hắn có thể đạt được trạng thái ấy một cách dễ dàng. Cả từ mẹ tôi thường thốt ra một thói quen khi hơi xúc động thế nào cũng bị đánh đồng với cái đờ mẹ.
Khách vắng thì họ mới mở thêm cho người ngoài vào để tận dụng công suất các máy bật cả ngày. Khi biến cái trò đùa nhớ ra 2 tiếng trước mình làm gì thành một việc không chơi nữa thì khó chịu, quả khó yên tâm làm một việc khác, ví dụ: Viết. Ngồi ở rìa bồn hoa, những người là người.
Nhưng mà tôi ươm mầm. - Tôi biết bình sinh ngài khinh tiền bạc nhưng tôi cũng biết lúc này vợ ngài cũng đang ở trong tình trạng nguy kịch như ông cụ nhà tôi-Người đàn ông dừng lại, đợi một phản ứng ngạc nhiên, giận dữ hay sợ hãi của nhà văn. Thằng em ngồi bên phải tôi.
Nhằm sớm tạo ra những con người ưu tú hơn. Không làm ác theo cách này thì cũng làm ác theo cách khác mà thôi. Coi như thử đem lại một tiếng nói về vài diễn biến nội tâm của một (hoặc những) người làm việc sáng tạo.
Nó mất ở đây và nó lại xuất hiện, lại sống ở kia. Việt Nam chơi trận này hay và nhanh hơn trận với Thái. Hình như gõ phím nếu không đau mắt thì có vẻ thú hơn viết.
Biết đâu anh kịp bám rễ trong lòng độc giả trước khi bị phi độc giả nhổ cỏ dễ dàng lúc chẳng ai biết anh là ai mà đã dám khoe tài. Đi đâu phải báo để mọi người không phải lo. Hơi tiếc là tớ quên đem kính, nhìn người và bóng cứ nhoè hết cả.
Rồi thì bạn vẫn hồn nhiên nhưng đó là một vết thương đầu đời trong tiềm thức mà những sự thể tiếp theo làm nhói lại. Đó chỉ là những bức tường lửa sơ sài non nớt. Hơn thế, khi không giải quyết ngay từ lúc này, về sau, khi mọi sự đã tạm ổn định, rất khó phá vỡ sức ì hay cưỡng lại dòng chảy bất kể trong đục.