Tôi tin phải làm như thế và tôi cứ sống như thế. Nó gióng lên những hồi chuông báo động tình người dù nó cũng tham gia vào việc làm ảo nó. Hoặc họ vẫn khăng khăng là mình đúng.
Mẹ: Chắc con lại ghé đâu chơi chứ gì. Chắc chắn dù mai này bạn có là người thế nào, những điều bạn đã viết sẽ gỡ giúp họ không ít mớ rối của những sợi dây thít mà những thế hệ đi trước tròng lại. Ông hãy trả lời có hay không.
Tội bác quá, bệnh nhân này quả khó chữa. Tôi cứ theo qui luật, phải nhích dần trên các bậc thang nhận thức, tích lũy để nhảy lên bậc sau. Nhưng… phải sau khi tôi dẹp hết, giết hết kẻ ác đã, để qui về một mối.
Cuộc sống càng ngày càng không đơn giản chỉ là câu hỏi sống hay chết, tồn tại hay không tồn tại. Ở Tây hay ở Ta đều thế cả. Cũng chẳng nhớ được nhiều.
Nên chỉ có thể chống trả yếu ớt rồi ngoan ngoãn chui vào cái khuôn hẹp của họ. Tôi đã đang và sẽ không viết hoặc không công bố sớm thế này nếu tôi không tin mình là một thiên tài (về khoản này) hoặc ít ra là một tài năng đếm trên đầu ngón tay. Ông anh cứ kéo cửa vào, mãi không mở được, tôi nhẹ nhàng đẩy cửa ra.
Vì tí nữa, bác tôi cũng đến xin xe cho tôi về mà thôi. Những thứ đáng ghét nhất. Và khi anh làm việc quá sức, em sẽ để con tè vào người anh.
Sao hôm nào cũng đi qua đây mà chẳng thấy đồng chí nào mang máy ra đây mà chụp. Em sẽ bế con hôn lên trán anh mỗi lúc anh bắt đầu sáng tác. Này, mày chuyển cái bàn này lên.
Để không bao giờ khuỵu xuống cả. Tuy nhiên, sau khoái cảm ngắn ngủi của đớn đau, sợ hãi, tuyệt vọng là cơn mệt mỏi và vô cảm. Tôi đốt vì nó vô nghĩa.
Không, cháu không phản đối, con không phản đối. Cũng chả phải nói ai cũng vứt một tí như thế thì xã hội này ra gì. Nó vừa là lí do biện minh cho thú tính, vừa là món thuốc phiện lờ đờ để mị dân, đưa họ đến những tư tưởng chẳng vì một cái gì cả.
Tôi biết các chú bực tôi, trước thái độ của tôi lúc ấy. Lúc đó tôi không sợ bẩn, sợ mất lịch sự mà tôi muốn mình thật bẩn, thật ti tiện. Đó là thế giới quan, là nhận thức của phần đông thế hệ đi trước và cả thế hệ của tôi.