Khi ấy, bạn chỉ biết tìm đến trạng thái trống rỗng. À, hôm trước thằng em có hát bậy trong nhà tắm: Nắm tay nhau cùng bước bên nhau vì hạnh phúc con lợn. Nhưng mà chắc là ra được thôi.
Cuộc đời bạn có nhiều lần vỡ. Tôi bảo: Mẹ không tin con à? Mẹ lặp lại: …chỉ cần bếch đít một chút. Nhưng họ chắc vẫn có cảm giác thất lạc những khao khát của mình.
Bất hạnh thay, sự phong phú thuộc về muôn loài nhưng không nhiều cá nhân nạp nổi nó vào người. Đầy là lần vỡ giấc thứ ba hay thứ tư gì đó trong đêm. Nếu họ cho rằng cái cách mà bạn sống và tư duy là sai thì bạn sẽ còn sai nhiều lắm.
Nếu giờ này tôi ở nhà, mọi người chắc đã yên tâm ngủ. Hoặc là chúng sẽ trở nên gian dối. Đơn giản thôi, kéo nhẹ nó về phía biển nó sẽ tự lùi lên bờ.
Thế nên có người chả nghĩ gì, có người đầu nóng phừng phừng. Nó vẫn còn hoang dã. Lại cái đồng hồ báo thức đây.
Hoá ra là chị út phải vào viện mổ ruột thừa. Nhưng chúng đã bị đời sống dán vào những vỏ bọc lạnh. Tôi biết cái kiểu rống suốt những con đường này, mặc kệ gió má bụi bặm xộc vào miệng, cũng làm đau lồng ngực tôi nhiều.
Cuộc đời của bác làm rất nhiều cho người khác nhưng biết đâu những công việc ấy lại bù trừ hết cho nhau. Có phải tôi nói đâu. Êm dịu và hoang vắng.
Mà giáo viên nhạt và lạnh nhớt như thế thì ngu như tôi cũng biết. Hắn viết bằng chính tay hắn, một thứ than chì thì phải. Người trong cuộc ít chịu hiểu điều này.
Tớ không để ý để biết nhưng rác rơi xuống luôn dễ nhận ra hơn người ta âm thầm bỏ vào túi như chuyện tự nhiên. Biết đâu cứ phải thấy những cái chết, những bi kịch họ mới chịu công nhận thật lòng một điều đơn giản có từ ngàn năm nay: Không thể ép tâm hồn mặc quần áo theo cỡ của một tâm hồn khác. Họ cũng cần lòng hy sinh của bác lắm.
Khi mà trước hôm thi đại học một ngày, mẹ dẫn tôi đến nhà một ông thầy. Nhưng bạn vừa tập thể dục vừa lo quên béng mất chúng. - Tôi rất mừng vì điều ấy.