Thôi, cứ chiều cái dạ dày. Hạnh phúc với mỗi lần lấy can đảm mượn đồ dùng học tập của nàng. Bạn lại muốn lưu lại.
Và không phàn nàn khi tôi vẫn luôn là tôi: Lười gấp chăn màn khi ngủ dậy. Chả nghĩ nhiều cho ai được. Khi người ta thử một đôi lần bước ra ngoài thế giới của mình để tiếp thu những thế giới khác và đem về những thành quả để tự bồi đắp.
Sự vô trách nhiệm và trái tim chai sạn của con người có thể gây ra bất cứ thảm họa nào… Dường mọi người đều liên hệ với nhau bằng những sợi dây tình cảm vô hình. Và cô bạn ấy phá lên cười.
Còn đờ mẹ vốn dĩ nghĩa của nó đã đa số chẳng sạch sẽ gì. Mọi người dưới nhà vẫn gọi: Ngheo! Ngheo! Đó là yêu cầu phải có can đảm thay đổi để phù hợp với tinh thần thời đại.
Hay không được thấy hết những giá trị họ luôn có. Chỗ còn lại trong tủ thì không nỡ giết. Ai dẫn đi đâu thì tôi đi…
Khi mà bị trói lại sự tự do điều chỉnh, sự trói này lại âm thầm đồng lõa với cơn suy nhược gô cổ cả thân xác đầy hiếu động. Có thể những suy nghĩ ấy không hiện rõ trong từng chữ của nội tâm. Xã hội loài người thì phải như thế.
- Có gì mạo phạm xin ngài tha lỗi. Cháu mà làm được thì cháu giỏi. Đơn giản vì tôi 21 tuổi và tuổi này là tuổi đến trường.
Đã ai thực sự đặt lòng tin vào bạn đâu. Nó còn câu cửa miệng lúc ở nhà gọi tôi là con heo này, con ếch này mà tôi hay gọi nó nữa kia. Dù sao, với bạn, bóng đá cũng chỉ là một trò chơi.
Có nhiều trạng thái mà bây giờ mới lí giải được. Họ nhìn vào sự lên mạng, sự viết, sự đọc truyện, sự đá bóng của bạn. Lúc đó bạn đang dọn khăn trải bàn.
Bác trai có mấy câu tủ làm bạn muốn bội thực. Cô ta có lỡ đọc phải cũng đừng nhầm là mình. Cách cư xử của cậu em này, người mà nếu còn kiểu so sánh về tầng lớp thì tôi thua một bậc, làm cái đầu tôi bớt cái định kiến vô thức đi một chút.