Ba mươi năm về trước, khán giả chưa nghe nói đến tên tôi. Ngay lập tức, nhà trường đã chân thành bày tỏ niềm tiếc thương vô hạn với Moppo bằng cách mua nhiều hoa quả. Nhưng tôi không nghĩ như vậy.
Vị khách mời có óc khôi hài này đã lôi cuốn được tất cả mọi người. May là tôi sớm lấy lại tinh thần và trở lại bản năng chân thật của mình. Nhưng thường thì chỉ một lát sau là cẩm nang này bị xếp xó, bởi chỉ cần nghe thấy một điều gì đó thú vị trong câu trả lời của họ là tôi lại đẩy câu chuyện sang một khía cạnh khác.
Đây cũng là cách giúp tôi đã xử trí những tình huống tiến thoái lưỡng nan đấy các bạn. Thái độ này sẽ được đánh giá cao khi khán giả xem chương trình về bạn. Và trong khi nói, bạn phải luôn nhớ xem người khác muốn biết việc gì.
Câu hỏi rất rõ ràng. Nhưng chúng ta phải biết kiềm nén sự xúc động lại, để nói một cách chân thành, để bày tỏ tấm lòng với người bạn đã mất và chia sẻ nỗi đau này cùng người thân trong gia quyến Thêm vào việc nên tránh những từ ngữ thời thượng, bạn cũng nên đừng ham dùng lối nói trên trời dưới đất nghe có vẻ hấp dẫn nhưng kỳ thực lại chẳng giúp người khác thích thú gì.
Nhưng nhiều người gọi ông ấy là một tổng thống vĩ đại. Khi được hỏi về những điều không như ý muốn, thái độ của bạn thế nào? Bạn có hóm hỉnh như John Lowenstein? Đừng phủ nhận thực tế, hãy nhìn thẳng vào nó và cười với nó. Phải hết sức tập trung khi phát biểu, tránh tối đa việc nói lạc đề.
Thế là âm thanh êm dịu do tôi tạo ra chiếm vị trí độc quyền. Sau đó Everett đã viết một lá thư cho Lincoln: Tôi phải thừa nhận bài nói dài hai tiếng đồng hồ của tôi không tác động nhiều đến công chúng bằng những gì anh nói trong hai phút!. Tôi tập đọc cho thật truyền cảm.
Hoàn toàn ở thế chủ động và không thể né tránh được. Tôi đã nói mặt trái của vấn đề, những điều ngoài dự đoán. Nixon còn có một tính cách thứ năm mà tôi chưa đề cập.
Và đó cũng là nguyên tắc vàng sau cùng mà tôi muốn nói: Hãy cởi mở (một cách chân thành) với người mà bạn đang trò chuyện, để họ cũng cởi mở với bạn nữa chứ! Bạn sẽ không bao giờ phải bất an hay hối tiếc. Để rồi bạn phải giải thích dài dòng cho người ta hiểu.
Cách đây vài năm, tôi được mời làm người dẫn chương trình trong một buổi họp mặt trưa của những quan chức lãnh đạo ở New York. Bạn thử tưởng tượng tôi há hốc miệng như thế nào! Anh ta nói hay quá! Cứ như làm thơ vậy. Nếu không, người ta sẽ không có ấn tượng gì sau khi trò chuyện với bạn và sự hiện diện của bạn hoàn toàn mờ nhạt.
Chúng tôi đang ở xưởng in để in thiệp mời cho buổi họp mặt. Nên nhớ con người thường có cái tính trời phú là luôn thích nói về những vấn đề của mình hơn là của người khác! Một cái răng sâu của bạn thì dĩ nhiên làm bạn đau đớn, nhức nhối hơn nhiều so với một nạn đói kém bên xứ người. Nhưng tôi lại nhìn vấn đề theo một khía cạnh khác.