Ở Tây hay ở Ta đều thế cả. Mà đây là đi chữa bệnh chứ có phải đi hưởng thụ đâu mà lo phung phí. Bác trai nghiện thuốc lào, hứa bỏ mãi không được.
Bạn phân vân không biết chọn cái nào. Thi thoảng lướt qua một đám đông, họ tưởng tôi đang reo hò, họ gào đuổi theo: Việt Nam vô địch! Việt Nam vô địch! Họ cứ hò reo thế và chắc họ chẳng bao giờ nghĩ đến bom nguyên tử hay những thứ ghê sợ hơn thế trong đầu mình. Và càng ngày càng thấy bớt dằn vặt nếu ra đi vì bạn đã nỗ lực chịu đựng trong một khoảng nào đó và ra đi là để sống cho nó có ý nghĩa hơn.
Có bon chen bẩn, ác. Độ này ít phải ngồi giảng đường và lại có cái để viết nên tinh thần có vẻ ổn hơn. Tôi quệt nước mắt, xì mũi ướt nhẹp tay áo và ngực áo.
Hơi lạ (với tôi) là khi cháy hết, những con chữ còn đọng trên nền tro xám chì tự dưng nhỏ đi. Về trả vay, cho nhận. Chuyện đó làm tôi buồn mất mấy ngày.
Các cô gái làm đĩ, các thiếu phụ làm đĩ, trẻ em làm đĩ không còn là chuyện lạ. Và lại thấy quyển sách bị xé. Hoặc chúng sẽ nổ tung khi dại dột nhảy vào cái tiềm thức như một đống rác dữ kiện khổng lồ.
Quả thật ngay với từ cách người tiêu dùng ta cũng thấy cái thị trường ấy nó đang rất ảm đạm. Trong cuộc đời đầy bất công vì sự nhu nhược này. Có nhiều trạng thái mà bây giờ mới lí giải được.
Chỉ là những cái theo qui luật, cơ sở nào đó, sẽ đến. Không khác nào nhổ nước bọt vào mặt một đứa trẻ vô tội. Nhưng trong tiềm thức, trong bản năng thường xuất hiện những cơn đói da.
Nó chứa đựng nhiều trạng thái, giai đoạn, nhiều cuộc đấu tranh đủ loại. Đôi lúc, bạn có một chọn lựa khác. Đúng là chuyện thường.
Còn dùng vũ lực để cải tạo bạn nhằm giữ thể diện, cái này họ có thừa khả năng, thì hóa ra họ đang lặp lại tình trạng bất công và vi phạm quyền con người liên tục của đất nước này. Và thế là nhiều người đói quyền con người sống trong cái thiện ác ngẫu nhiên. Đó là mong muốn của cá nhân bạn.
Có vẻ nó tổ chức một cuộc đấu giá. Vào ngủ tiếp đi con. Hay lại phải để tôi tiếp tục mất ngủ mà sáng tạo ra nó?