Có một điều tôi rất muốn nói là các cầu thủ của chúng ta cần có một quỹ lương hưu ưu đãi hơn nữa. Và thật tuyệt nếu bạn đang sống một mình, bạn có thể nói vô tư, nói sảng khoái… bất cứ lúc nào! Thỉnh thoảng tôi cũng hay làm như vậy. Sinatra kể rằng hôm nọ đang ăn tối ở nhà hàng Chasens (ở Hollywood) thì thấy Don Rickles.
Và khi đó ta sẽ bắt bỏ dĩa từng chiếc một. Tôi thích nói đến nỗi ở đâu cần là tôi đều có mặt, không kèm theo bất cứ một đòi hỏi nào. Một trận động đất ở Châu Phi đối với bạn cũng đâu có khủng khiếp bằng cái mụn nhọt ở cổ, đúng không nào? Hãy nghĩ về điều này khi bạn trò chuyện với ai đó.
Nhưng tôi không dám uống một cốc rượu nào, vì ngay sau đó phải chuẩn bị cho chương trình của tôi từ 6 giờ đến 9 giờ sáng. Ở chương 10, tôi đã kể với các bạn về nhà báo Shirley Povich. Nhưng người khách làm tôi bất ngờ nhất, không ai khác hơn là Robert Mitchum.
Ông quan tâm đến những gì họ nói, điều mà rất ít người phỏng vấn nào làm được. Rogers kể chuyện này trong một buổi thảo luận những chiến lược cho doanh nghiệp. Tức là trước hết họ phải hiểu ngôn ngữ của bạn.
Nghĩ đến điều này tôi trở nên dứt khoát và mạnh mẽ hẳn. Nhiều người thích dùng các thuật ngữ nghe có vẻ thời thượng chứ không muốn dùng những từ quen thuộc bình thường. Các bạn còn nhớ anh chàng ca sĩ hát ca khúc Remember mà tôi từng kể ở chương 4 không? Anh ta là vị khách mời có đầy đủ cả bốn yếu tố trên.
Họ chỉ cần tôi có mặt ở đó là đủ. Việc làm quen hay hỏi chuyện đều ưu tiên cho nam giới. Và còn vô số việc cần thiết khác phải luyện tập…
Chúng ta đều là những con người. Cho tới giờ tôi cũng không nhớ hết hôm đó chúng tôi đã bình luận bao nhiêu sự kiện. Họ hiểu được cảm xúc của ta như thế nào, quan tâm đến suy nghĩ của ta.
Bob không bao giờ nói với một thái độ đe dọa hay thù ghét ai cả. Họ là những con người đặc biệt và có ý tưởng cũng rất đặc biệt. Đối với tôi, lần dự tiệc đông đúc khách khứa nào cũng khá hấp dẫn và mang chút thách thức.
Nói chuyện hài hước thuộc về một phong cách riêng của bạn. Bob chẳng bao giờ cố gây cười một cách không tự nhiên. Hay ít nhất cũng phải có một tờ giấy trong tay ghi mục đích và những nét chính của cuộc họp.
Hãy xem việc rút lui của bạn là một điều hết sức tự nhiên. Giờ đây ta cũng phải biết rằng nó đã kết thúc. Anita Bryant hoàn toàn có thể lôi cuốn người khác nếu cô ấy hào hứng nói về công việc của mình hơn.