Đầu mùa có đợt rét lạ, hoa tàn hết. Ở nhà bác, chị cả khá chiều chuộng, anh họ đá cùng đội bóng, chị út hay gọi thân mật là thằng lợn này nên tôi nhiều khi thấy ấm cúng và thoải mái. Giả sử thấu suốt là cảm giác vô nghĩa, thì hắn sẽ đồng tình với điều đó chỉ khi người ta đồng nghĩa nó với sự bất lực.
Mọi người bảo bạn hiền lành. Khả năng đầu tiên là những nhà độc giả (có chức năng đối với việc hỗ trợ tài năng) chưa từng dành thời gian ngó ngàng; hoặc từng xem qua nhưng không nhận ra điều gì cả. Câu chuyện này tôi gửi đến bạn.
Có hôm bác trai hỏi về chuyện khám. Bạn không sợ người ta chán đọc vì họ chán đọc chắc gì bằng bạn chán viết. Trong đó đầy những cuộc chiến, những rào cản, những biên giới; đầy những thiên thần và ác quỷ.
Nhưng những ám ảnh về đời sống khiến bản thân ta đòi hỏi mình sống như một anh hùng. Quả vậy, có một lần chúng tôi tưởng ông cụ đã về trời rồi. Còn quá nhiều điều để viết.
Bởi nếu không, sẽ viết cho đến lúc trả lời rằng: 2 tiếng trước, tôi đang viết. Chúng giúp ta góp nhặt được một số thứ thú vị. Điều khiển thanh niên, người lớn bằng các cuộc chơi, chất kích thích và tình dục.
Chuông điện thoại reo. Tôi 21 tuổi, chưa hy sinh được mấy tí, chưa cống hiến được mấy tí. Và đôi lúc bạn muốn thế chứ, để thoát khỏi trạng thái dồn nén.
Khi có những chú xe tải phóng rầm rập qua, những bụm cát phi vào mặt tôi. Nhưng mẹ ơi, luật không được chia đều. Hay tại nỗi cô đơn? Dòng họ của tôi cô đơn.
chờ được về nhà lấy giấy bút trốn vào một khoảng không ai quấy rầy Định dừng viết thì lại có chuyện. Những gì dành cho ngòi bút, em đã dành cả cho anh.
Là khờ khạo, nông nổi; là chín chắn, thâm sâu. Nhưng rốt cục chỉ tốn thời giờ. Mà hạnh phúc nhiều lúc chỉ đến sau khi dũng cảm nhả ra những cơn đau cay xè phổi.
Tôi có nhớ một lần về quê ăn cưới, bác ngượng ngùng trong chiếc áo bó cổ lọ. Thôi nhé, cất ngay đi. Có vẻ đã thành công trong bài thuốc mị dân.