Vậy, muốn giữ hạnh phúc trong gia đình xin bạn nhớ quy tắc thứ ba: Bệ hạ hơn thần về nhiều phương diện. - Thưa ông, nếu tôi mua được giá đó rồi để lại hầu ông, ông chịu không?
Đó là quy tắc thứ hai Đó là quy tắc thứ tám. Thí dụ thứ nhất: Một ông đại tung mà ta gọi là R.
Lời thì như vậy, nhưng giọng còn tệ hơn nữa. Ông thất vọng tới nỗi ông xin từ chức và xin cho "một người khác, trẻ hơn, tài giỏi hơn" thay ông. Một người Nhật trong phái cổ chẳng hạn, tức giận lắm khi thấy một người đàn bà Nhật khiêu vũ với một người da trắng.
Ai chế giễu ông rằng dùng đồ lòe loẹt vô dụng đó để thưởng những người đã nhiều lần vào sanh ra tử với ông, ông đáp: "Loài người vẫn bị cai trị bằng những đồ lòe loẹt đó". Mặc dầu vậy, ông ấy cũng như bạn và tôi, cảm động trước những lời khen tầm thường nhất. Tốt lắm! Người thay mặt cho một hãng lớn lại hỏi ý kiến ông để về trả lời cho những viên giám đốc của y!
Xin các bạn để ý rằng tôi không hề xin giảm giá nhé. Ông muốn đi thăm các xưởng của tôi không? Nhưng trong Thánh kinh đã nói: "Câu trả lời nhã nhặn của anh đã làm nguôi hết những sự giận dữ".
Ngay từ hồi sơ sinh, bất kỳ một hành động gì của ta cũng vì lợi hết. Giáo sư William James, giáo sư Harry A. Khi ông Parsons về, ông ấy nói để xét lại lời ông yêu cầu và sẽ cho hay kết quả ra sao.
Carnegie tức khắc trả lời: "Thì đặt là Công ty Pullman tất nhiên rồi". Nhưng Dorothy Dix nghĩ khác. Một triết gia nói: "Phát biểu cái bản ngã là một điều cần thiết nhất đối với ta" thế thì tại sao không dùng cái thuật ở trên kia trong công việc của ta? Khi ta kiếm được ý nào mới lạ, cứ để cho khách hàng của ta hoặc người cộng tác của ta tưởng rằng chính họ có ý đó, như cha mẹ đứa nhỏ đã để cho nó tin rằng chính nó đã nấu lấy cháo.
Khi đó tôi đã quảng cáo, in vé, bán vé, xếp dọn đâu vào đó rồi. Tôi không ngờ ông ủ rũ, lầm lỳ như vậy, khác hẳn với trí tôi tưởng tượng. Tôi thành công nhờ thái độ nhũn nhặn, thân mật, hiểu biết của tôi".
Chúng ta phải nhũn nhặn vì chúng ta chỉ là phàm nhân. Ông giao việc cho tôi đã nhiều lần; tôi không làm vừa lòng ông được thì là lỗi của tôi. Tôi ngọt ngào kết luận: - Vậy, có lẽ đừng nên rờ.
Buổi học sau, "tội nhân" đó đứng dậy, nhìn thẳng vào các bạn, đọc lớn tiếng những lời chửi đó của họ. Phải, rồi sao nữa? Bạn xoa tay hoan hỉ. Thiệt không sao hiểu được ông kiếm đâu đủ thì giờ để làm công việc gây cảm tình đó.