Anh vô cùng ngạc nhiên khi phát hiện ra rằng không có nhân viên nào nhận ra tầm quan trọng của vấn đề thời gian. - Theo tớ biết thì bộ phận của cậu lúc nào cũng hoàn thành tốt công việc. Mãi đến chiều hôm sau, tớ vẫn không nhận được tin tức gì của Jennifer, nên tớ bèn đến gặp cô ấy để hỏi thăm tình hình công việc.
James đứng dậy, bước đến bên bức tường và sửa lại khung ảnh chiếc cầu Đó là chủ nhật đầu tiên sau một khoảng thời gian dài mà James không phải bận tâm lo nghĩ gì đến công việc của ngày thứ hai. Và dĩ nhiên công việc của họ cũng hiệu quả hơn.
Trong công việc, Jones lúc nào cũng vui vẻ trò chuyện với mọi người và luôn tham gia vào các hoạt động của công ty. - Cậu hãy ngồi xuống đi. Nó giống như chiếc đồng hồ bị hỏng.
Quả thật là đúng như thế, tất cả nhân viên cùng phòng với Jones đều cảm thấy như vậy. Đó là, khi nhân viên hoàn tất bất cứ công việc nào mà cậu đã giao, hãy nhớ luôn lập bản tổng kết công việc. Bộ phận của James bắt đầu một tuần làm việc mới trong tâm trạng phấn khởi, gương mặt mọi người đều toát lên vẻ yêu đời.
James cảm thấy rất vui. Nó giống như chiếc đồng hồ bị hỏng. Tớ tin tưởng cô ấy sẽ làm được.
Hồi đó, sau vụ việc với Jennifer mà tớ đã kể, tớ làm việc với Jennifer rất tốt, cho đến khi tớ giao cho cô ấy dự án Simpson. Nhân viên của anh đã không hoàn thành công việc đúng hạn. Rồi họ làm việc trong cùng một công ty và mua nhà trả góp ở cùng một chung cư.
- Còn làm gì được nữa kia chứ? Bọn tớ cùng ngồi lại để bàn bạc công việc một cách kỹ lưỡng hơn rồi bổ sung những yêu cầu về thời gian. Giờ thì tôi đã hoàn toàn yên tâm. Khi đã chuẩn bị xong, James gặp từng nhân viên để giao việc cho họ.
Anh cũng không quên xác định rõ thời hạn hoàn thành dựa vào quỹ thời gian tương ứng. Áp lực công việc trước kia từng có lúc bám chặt lấy anh đã dần tan biến tự lúc nào không rõ, bởi giờ đây anh cảm thấy thoải mái với phong cách làm việc mới mẻ và tích cực này. Giờ đây anh không còn phải chịu vô số những áp lực để có thể đảm đương những vai trò khác nhau trong cuộc sống.
James bất giác mỉm cười khi nhớ lại một buổi sáng nọ, Jason đến phòng của anh thật sớm chỉ để nói với anh rằng, "càng ngày tôi càng cảm thấy bộ phận của chúng ta thật sự là một tập thể gắn bó, còn bản thân tôi nhận thấy rằng mình cũng là một thành viên có những đóng góp tích cực". Thật ra, chính tôi mới là người gây ra những việc đó. Cuối cùng, anh viết thêm vào bên dưới những dòng đã có:
Anh thành thật chia sẻ với Jones những sai lầm mà các nhân viên của mình đã gây ra. Thế đấy, tớ chỉ biết im lặng và gặm nhấm những sai lầm của mình. Mãi đến chiều hôm sau, tớ vẫn không nhận được tin tức gì của Jennifer, nên tớ bèn đến gặp cô ấy để hỏi thăm tình hình công việc.