Những đêm ôn thi như thế này thì lại có cớ thức. Và bác gái có nhiều thời gian rảnh để soi bạn hơn. Mọi người biết ơn bác nhưng sẽ khó ai có thể chia sẻ được với bác.
Nhưng rốt cuộc, các cậu hay tớ vẫn là phận con sâu cái kiến, bị bọn hiện sinh có quyền lực thích thì thả rông, không thích thì nhốt lại, thủ tiêu, ngứa ngáy thì làm trò tiêu khiển. Ngồi cà kê dê ngỗng thêm một lát tôi bảo nóng quá rủ ông anh ra. Tôi thì thế nào cũng được, khi khoẻ.
Đoán rằng nó bên dưới tầng một vì nghe có vẻ xa xôi. Rõ ràng phải đi trình báo. Bạn không nghĩ sự suy kiệt này chủ yếu do chạy nhảy quá sức mang đến.
Có tiếng bác gái ở giường bên trở mình, có lẽ vì bị đánh thức. Đó là lúc bạn xác định được cuộc chiến, cuộc chơi. Cũng không bao giờ biết chuyện trò với các cô gái.
Vẫn không nhớ ra (khi không dành thời gian để nhớ) cái việc có vẻ muốn nhớ thử xem trí nhớ còn hoạt động khá khẩm không. Cứ thế, nhà văn viết, bỏ qua tất cả những lời phê bình. Có khi lại còn lòi đuôi ăn vạ.
Mang đi cảm giác lạnh lẽo của những năm cuối cấp. Dưới tay bác, mọi việc đều được giải quyết đâu vào đấy. Chim vẫn hót, một số có lẽ ngủ trưa.
Bởi thế, anh yêu từng tiếng nói của em. Tôi có vấn đề về xoang, mũi hơi khó thở, ăn nóng, ăn cay là chảy nước. Cho chuông báo thức kêu, thò tay tắt.
Tạo ra sự xuất hiện những con người hiếm hoi ấy phải là một nền giáo dục chung hết sức đúng đắn. Và bạn cảm thấy muốn đi ra dưới giàn gấc kia, tập nhẹ một chút. Tôi dẫn ông anh ra chỗ chải đầu.
Đứng trên góc độ lí luận thì bạn thừa sức phẩy tay cho cái mạng nhện ấy rách toang. Và hy vọng tiếp tục gọi thế sau khi tôi bảo chả thấy thú vị gì cả không vì nó ghê tởm mà vì nó tầm thường và nhạt nhẽo. Thật ra sự thể có cái gì đâu, mọi người lo quá làm khổ nhau.
Lâu lâu vẫn biết bác mạnh và ngấm ngầm khâm phục điều ấy ở bác. Khả năng tiếp theo là họ nhận ra nhưng thiên tài thơ thì cũng đem lại cho họ xơ múi gì, đặc biệt với một đứa có vẻ ngông nghênh và không chịu nghe lời như tôi. Nhất là một khuôn mặt cũ.