Viết, đá bóng, đọc và một vài giờ phút cảm thấy ấm cúng bên bạn bè là những lạc thú còn sót lại của bạn. Nhà bác bắt đầu vắng vẻ, chị cả đi rồi, anh họ thì thi thoảng mới về, chị út khoẻ lại phải vào trường, chỉ mấy hôm được ở nhà ôn thi, cô bé giúp việc mau miệng cũng xin về nghỉ một thời gian. Bạn hiểu tại sao trong những cuộc chiến, những mưu đồ chính trị, dân chúng chỉ hoàn toàn là những quân cờ thí tính về mặt số lượng.
Ông nội tôi, 80 tuổi, ngày xưa mệnh danh là Từ Hải Hà Đông đến giờ vẫn luôn trung thực, khẳng khái đã nói câu: Thì cái thời này nó thế, phải biết lựa. Về danh tiếng và giá trị. Nó phiêu lưu trên khuôn mặt nàng và sẽ sàng dừng lại ngay trên bờ môi.
Ông sợ làm ướt lạnh khuôn mặt nàng. Vì điều đó sẽ khiến bạn buồn ngủ mà không ngủ được. Nó có một vẻ đẹp trầm hùng như một bản anh hùng ca, lúc da biết như bản thánh ca, lúc lại như trẻ con líu lo.
Và tin vào cái chúng ta thích tin, chả cần biết nó là sự thật hay không. Và trong lúc cô đơn này, tôi vẫn muốn là em biết muốn. Những kẻ bao che, đỡ tội cho chúng cũng không phải là người.
Bất cứ cái gì ta vẽ cũng có kẻ khác vẽ được. Con người? Họ là ai? Đồng chí công an ấy, người trông xe kia. Bác gái giọng nhẹ nhàng: Thôi.
Có những chi tiết của giấc mơ mà bạn hiểu, chúng phản ánh đúng thực tế, nhưng không nhiều. Ta ghét phải gây phiền nhiễu đến những ai lúc nào cũng lo bị làm phiền. Đó là, cháu chả bao giờ thấy mình thiệt thòi gì cả.
Khi đôi tay khô héo của nàng áp lên má ta, ta vẫn thấy sự dịu dàng và mềm mại. Rồi chợt nhớ ra, bác tiếp: Đúng rồi. Còn quá nhiều điều để viết.
Nhưng lúc đó tôi chỉ nghĩ tới nàng. Quãng thời gian mà những hành động của bố đem lại nhiều thất vọng có lẽ là thời điểm khủng hoảng trong công việc, trong gia đình trộn vào cả những cơn đau. Sang Trung Quốc, sang Thái Lan đi.
Còn khoảng tháng nữa mới mua được quyển tạp chí hội họa tháng trước. Thôi được, bạn chấp nhận chung sống với nó như chung sống với những cơn đau. Còn đùa được nữa: Nhân loại là cá nhân bị loại, cứ cá nhân bị loại thì chính là nhân loại.
Kể cả sau một đêm trong giấc mơ mà mọi người thân xúm vào mỗi người một ý vạch đường đi cho bạn. Thế là xao nhãng, thế là bia bọt, đề đóm và hơn thế… Quần chúng dần mất lòng tin. Câu chuyện ngụ ngôn đó, không hiểu bác tôi có nhớ không.