Anh chắc chả chấp tôi đâu nhỉ. Bố mẹ xử lí tôi đã mệt rồi nên chắc chẳng còn hơi đâu uốn nắn từng lời cho nó. Nước mắt ngưng nhưng nước mũi vẫn chảy tong tỏng, kéo dài, đu xuống trang sách.
Mẹ không giúp được tôi đâu. Tính ra nếu mua vé tháng hoặc vé năm thì trung bình 30. Nhà văn áp tay nàng vào ngực mình.
Kiểu chơi chữ này vớ vẩn thôi. Mà vì sự tàn phá của chúng, chúng tạo nên những con người vô ơn, vô ơn vì chẳng ai làm ơn cho họ hoặc làm cho họ thấy biết ơn cả. Dù tôi không kỳ vọng ở cái mà đến giờ tôi vẫn chấp nhận gọi được là tình yêu ấy.
Dù trong bạn, trong họ, đều có những bế tắc ít khi nói ra. Lúc ấy, tôi bỗng cảm nhận được tình thế, tôi không muốn rầy rà, những câu xúc phạm kia tôi cũng đã quen. Ông anh cũng vuốt vuốt vuốt.
Tôi nào có muốn lấy nước mắt ra làm vật đấu giá, lúc đó tự nhiên khóc thì khóc thôi. Bạn phân vân không biết chọn cái nào. Nhưng đời đã trót giao cho bạn vai một thằng con trai thường thì trầm tính mất rồi.
Hoặc về sau mới lí giải được. Cháu đã đi đến một xã hội mà cháu sẽ đợi và sẽ rủ con người đến. Có lẽ bạn sẽ phải xin lỗi độc giả vì những chỗ thật vội vã đâm dở tệ.
Bấm vào và bể bắt đầu sục, nước cuộn lên như trong siêu nước sôi. Nhưng hiềm là dồn nén, kiềm chế cảm xúc thì phải giải tỏa để cân bằng. Vừa là chị họ, vừa là sếp của tôi.
Cái xe tải phía trước phóng nhanh, cái bạt chăng bốn góc sau thùng xe rú phần phật như một con sứa xanh lè động cỡn. Ông bảo: Em nói tiếp đi. Muốn nóng hơn nữa thì múc gáo nước trong cái chậu gỗ để ở góc kia đổ vào lò than kia.
Chưa từng hỏi và chưa từng ai trả lời. Hì, tất nhiên nếu quí bà kia định sàm sỡ bạn thì lại là chuyện khác. Nhân vật đã xài gần hết dữ kiện hay ho.
Tội bác quá, bệnh nhân này quả khó chữa. Bác trai có mấy câu tủ làm bạn muốn bội thực. Tốt hơn là kể theo cách mà bạn đang.