Khi một khoang được lấp đầy thì hành động thiện hoặc ác sẽ xuất hiện. Có ai mất xe lại thế không. Hóa ra sự khúc chiết chỉ là cái ham muốn tạm thời cho cái phần lựa chọn phân tích, bộ phận nhỏ, của khối sáng tạo chung này.
Vài lần trước, bố đưa giúp tôi, chỉ thấy phản ứng làng nhàng. Tôi quệt nước mắt, xì mũi ướt nhẹp tay áo và ngực áo. Bạn thấy mình chạy đua chỉ thua mỗi con chó bécgiê nhà mình.
Như đôi lần nó chợt thốt ra lúc bực bội. Có ai bảo: Loanh quanh luẩn quẩn cũng là chơi. Cũng có hôm ngủ khá say.
Và rằng nếu bạn đang tham gia một bi kịch, bạn cũng có thể tạo được một kết thúc có hậu. Chúng tôi mò mãi không thấy. Hai tiếng trước tôi đang… Đang làm gì nhỉ? Mẹ kiếp! Cho tôi 2 tiếng nữa để nhớ ra.
Để lỡ bác bạn có ập vào thì bạn vẫn thản nhiên viết rồi che tay hoặc từ từ gấp lại, rồi mở cuốn vở khác ra trước khi bác đọc được nội dung. Mà muốn vào có phải dễ đâu, phải có người quen giới thiệu. Các chú bảo: Mày còn đứng đấy làm gì?.
Thấy chưa, cả nhà đều lo cho con. Tôi bảo vâng, chắc họ chế tạo thế nào để có cái mùi chữa bệnh gì gì. Còn tin tưởng thì mơ hồ lắm.
Chẳng có cái gì đập. Đường thông hè thoáng. Hắn biết giải pháp vượt qua chúng nhưng lại không tự vượt qua được.
Mà thường chỉ để bố mẹ chứng kiến tôi ngồi cả ngày bên những game giải sầu trên máy tính. Chia luôn thành hai phe ẩu đả. Nhưng bác gái thật chả biết nếu tận dụng tình huống này thì người đắc lợi nhất chính là cậu ấm.
Để không bị làm nhục (sự tha thứ và chịu đựng của ta cũng chỉ có giới hạn). Đầu mùa có đợt rét lạ, hoa tàn hết. Và dần hình thành được nhiều cái trong đầu.
Tôi nhặt mũ lên, nhìn người chị vừa dịu hiền vừa bướng bỉnh khóc, lòng tràn ngập những cảm xúc kỳ lạ. Chuyện này chả cần thanh minh làm gì. Sáng tạo cũng là một công việc không thể thiếu sự tỉnh táo và đứng ngoài nó.