Vậy mà thấy mấy ông chồng vào hạng trung lưu, bủn xỉn không dám mua biếu bà vợ, người ta tưởng bông mắc lắm, mắc hơn lan tố tâm, lan bạch ngọc, hoặc loài mẫu tử hảo mọc trên ngọn núi Alpes. kể lại: "Lúc đó, trong phòng im lặng như tờ, không khí lạnh ngắt như băng. Được gặp ông, tôi vui vẻ lắm.
Ta cho một hội thiện 500 quan ư? Có chắc là hoàn toàn không vị lợi không? Không. Người ta tức giận lắm vì đã thua bạn. Mười một ngày sau, ông đau phổi mà chết tại một nhà ga.
Đàn bà biết rằng đàn ông biết những điều đó. Chỉ đã đủ kiểu xe mà khách hàng chẳng vừa ý chiếc nào hết: xe này hở quá, xe kia kín quá, chiếc thì cũ quá, chiếc thì mắc quá, chiếc quái nào cũng mắc quá. Nó không tin ở giá trị của nó và sợ người ta chế giễu tới nỗi phải đợi trời tối như mực rồi mới dám lén lút đem bản thảo bỏ vào thùng thư.
Trong những vấn đề quan trọng nhất. Không kiểm soát gì hết, không có thẻ gì hết. Rồi thì con chạy lên cầu thang.
Vậy chúng tôi tự tiện xin phép ông - nếu có thể được - thu xếp sao cho hàng của ông tới ga chúng tôi vào buổi sáng, nhất là những khi ông gởi nhiều hàng. Nhưng Meade vì ngần ngừ trễ nãi đã làm ngược hẳn hiệu lệnh ông và để quân phương Nam thừa dịp mực nước xuống, qua sông mà thoát được, lỡ mất cơ hội độc nhất, vì chỉ một trận đó có thể chấm dứt cuộc Nam Bắc tương tàn. chiều qua người ta không mời tôi dự tiệc.
Tôi ngạc nhiên và đáp: - Thưa cô, cô thương cháu quá. Thứ hai trước, ông đã không thắng nồi Lee, bây giờ y đã qua sông, mà lực lượng của ông chỉ có thể bằng hai phần ba hôm đó thì làm soa thẳng nồi được y nữa? Càng tranh biện thì viên thu thuế càng lỳ.
Vậy thì tại sao lại còn dựng thêm những trở ngại nữa? Tại sao tự mua lấy cái bất lợi cho mình vậy? Muốn chứng minh điều đó, phải lập lý một cách kín đáo, đừng cho người nhận thấy chủ ý của ta. Như vậy là bạn khôn, có đại độ và có lẽ xuất chúng nữa. lương y bảo tôi động mạch, bị bệnh thần kinh viêm.
Tôi nổi điên, muốn liệng bộ đồ vào đầu họ, thì thình lình, người chủ gian hàng tới. Đàng này, tôi không gây sự gì hết. Đây là nguyên văn bức thư một kế toán viên gởi cho tôi: "Đuổi người làm công, không phải là một cái thú.
Và từ đó hai người thành cặp tri kỷ cho tới khi ông Eastman mất. "Tôi đã để ông cầm đầu đạo binh Potomac. Thách đố khêu gợi tức khí những người có tâm huyết
Cô làm tôi hoàn toàn thất vọng. Mà chính họ đã ký tên bằng lòng chịu giá tiền mà hãng đã tính với họ trước khi sửa. Tôi nói: -Thưa ông Smith, tôi hoàn toàn đồng ý với ông; nếu những máy đó nóng quá thì ông không nên đặt mua thêm nữa.