Mà lại nghĩ về con người. Nếu ta không dỗ mình là thiên tài, có lẽ ta đã không đủ nỗ lực lấy viết làm phương tiện chính để đi lại trong đời sống giữa những lúc như thế này. Nàng vẫn nằm im trong căn phòng màu hồng.
Có thể hắn câu được những con cá to để thả. Trí tưởng tượng thì lại thừa thời gian cho những chuyến đi nhưng không đủ thực dụng để xác định xem đi về đâu cho có lợi. Tôi không thân được với những thằng con trai cùng lớp.
Tất cả mãi mãi là tất cả. Nhưng tuỳ cách xử lí mà khối tích tụ ấy tiêu hao đi hay không. Những người chọn cách sống độc lập, thanh bạch muốn dung hòa được hoang mang giữa nguyền rủa và tha thứ sẽ thường phải chạy trốn.
Chúng tôi đã chết rồi. Hoặc là im lặng vâng theo tất cả những con đường dù sai lối như một truyền thống người lớn đúng, trẻ con sai. Vài hôm nay chưa nghe (mấy buổi sáng bác bận đi đưa thiếp cưới) lại đâm nhơ nhớ, chờ chờ.
Tôi vẫn không nói lời nào… Đấu tranh cũng là hiện sinh, tớ thích thế. Tôi muốn ông giết chết ông cụ nhà tôi.
Tôi biết các chú bực tôi, trước thái độ của tôi lúc ấy. Vừa phải khao khát một ngày họ cũng phá bỏ chúng để chung sống trong một tầm nhận thức khách quan và lành mạnh hơn. Nhưng chắc những người hiểu biết cũng biết gạn đục khơi trong để tìm thấy một chút mạch nguồn của vấn đề.
Hơn nữa, khi giữ được những khoảng cách tương đối để mình làm mình chịu, cũng bớt ngại là một sinh vật dễ đem lại sự nguy hiểm, đau khổ cho người khác. Điểm Toán tôi không rõ thực chất thế nào, bài hôm đó tôi làm không tốt. Bởi vì nó không là một giấc mơ mà là một cái kiểu như đồ chơi ở Nga (quên tên rồi), mở con to ra lại thấy con bé, mở con bé ra lại thấy con bé hơn.
Đối phương gật đầu nhận bàn giao những sinh linh nhỏ bé lúc nhúc còn sống sót. Tôi nhỏ bé cứ lởn vởn xung quanh, vì kỹ thuật cũng có sơ sơ nên không để bác dắt qua. Thấy quen quen mà không biết từng ôm ấp ngần ấy năm trời.
Điều anh ta để lại cho những người chứng kiến cái chết ấy không nhiều. Người lao động nghèo luôn khổ nhưng không phải lúc nào họ cũng cảm thấy bi kịch. Tôi luôn làm thế khi đèo mẹ tôi đi mua sắm dù tôi biết hình như thế là vi phạm luật.
Sự hòa giải thường thành công chỉ khi xuất phát từ nỗ lực của thiểu số và sự tha thứ của số đông. Em thấy anh cũng tội nghiệp như cô bé ấy. 5 phút, 10 phút, 15 phút… Tôi cứ nghĩ miên man…