Sẽtop1

Vụng trộm với hoa khôi cực dâm đãng của trường

  • #1
  • #2
  • #3
  • Có những con người mà tâm tính và tuổi tác dường như chẳng thể làm họ tốt hơn hoặc cảm thấy tốt hơn khi đối diện với sự thật, với sự ngộ nhận. Nhưng để có được những bước đi đầu tiên của một đứa trẻ bị buộc (hoặc tự buộc) vào mình thứ nặng hơn cơ thể nó nhiều lần, ta đã phải vắt hết sức. Một giọt rơi xuống sách.

    Sống trong tục tĩu, người ta đâm quen, còn bắt chước theo để ai cũng như ai. Và họ vẫn không có cảm giác về những cơn đau của tôi khi ngồi trên giảng đường. Và vội vã ra sân bóng lúc chiều còn gay gắt nắng.

    Muốn hiểu truyện này nếu không quá thông minh thì phải động não nhiều đấy. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc bạn khó có thể dùng cái máy vi tính của chị út để gõ nốt câu chuyện này. Bạn nằm xuống, trùm chăn lên đầu.

    Tôi vẫn ngồi không động tĩnh như gỗ đá. Mẹ kéo tóc bạn một lúc không ăn thua, đành sang phòng bên nghỉ trưa. Dành thời gian cho nhiều việc chả ra việc gì, tôi vẫn là một thằng anh không xứng đáng (chừng nào nó chưa hiểu tôi) vì không quan tâm đủ đến nó.

    Vì hình như anh làm gì có trên đời. Bạn vừa chợp mắt, nói chính xác hơn là lịm đi, chừng 1 tiếng thì cảm thấy một cái gì đó dài dằng dặc làm mình khó chịu. Nếu bạn chấp nhận sống theo cách của họ.

    Hôm sau đi thi thấy bình thường. Cái này họ cũng nhầm. Sáng ra, đúng hơn là gần 12 giờ trưa, mẹ sang kéo chăn gọi dậy: Dậy ăn cơm nào.

    Với khả năng lí luận của bạn, bạn hoàn toàn có thể bác bỏ cảm giác tự ti và đầy mặc cảm ấy. Trí tưởng tượng của bạn vẫn va phải những bức tường lửa của đạo đức hay gì gì đó trong chính bạn. Còn với những dòng này, với sự kiên quyết bỏ học và một sự dối trá có hệ thống.

    Bố thì có phương pháp khuya rồi còn để đèn, vào nhắc không được, bố tắt luôn áptômát. Tôi khóc vì bác tôi, và rất nhiều người lớn khác, có lẽ không bao giờ còn có ham muốn đọc truyện tranh, chơi game, sử dụng internet để thấy những triết lí sống, những động lực sống, những bài tập sống không thiếu trong đó. Thế là một hôm ngồi ngáp dưới quầy hàng ế khách, thấy bác trai khoan thai bước ra khỏi cửa, rẽ trái (bên đó là hàng nước), bác gái bảo: Bây giờ cháu nói thế nào bác trai bỏ thuốc lào được thì bác cho là tài.

    Nàng quay xuống nhìn thẳng vào tôi. Và ông vội ngoảnh đi. Tôi chỉ ngắm nhìn và nghe và ngửi chúng tôi.

    Bạn thử phân tích kỹ hơn sự lạc lõng của mình trong thế giới này. Tôi từng tự hỏi sao công bố cả năm trời mà chúng không đem lại cho tôi một xu nhuận bút, một sự khuyến khích từ những người có chức năng hay một lời mời cộng tác. Tôi làm độc giả cho tôi.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap