Khi bạn nhìn thấy lối vào phòng đón tiếp hay người chủ tiệc trẻ đẹp đang chào đón bạn, hãy phát huy thói quen nhẩm đi nhẩm lại câu: “Mình sẽ tham gia một sự kiện có rất nhiều người mới, thú vị kỳ lạ. Phải thừa nhận rằng thật khó làm được điều này khi đang nói chuyện với một ai đó. Chúng ta đảm bảo mình đã cho đĩa phim vào trong túi xách.
Thường thì chúng ta biết rõ nơi sống, làm việc hoặc tạm trú, cũng như mã vùng của người mà chúng ta cần. Sẽ là không thuyết phục khi một xã hội rối ren làm mọc lên những nhà tư vấn và chuyên gia – những người mà vai trò duy nhất của họ là giúp mọi người tìm ra bản chất của vấn đề. Trong hầu hết các trường hợp, trước đó chúng ta đều có thể có được một danh sách những người tham gia dù là một lớp học hay một cuộc họp.
(“Điều gì xảy ra với chú chó? Nó muốn một khu vườn tràn ngập hoa, nơi có thể chơi đùa. Chúng ta không thể tập trung khi vừa phải nghe vừa phải viết. Chúng ta sẽ sử dụng phòng tắm cho mục đích này.
Trong chương trước, chúng ta bàn luận về việc sắp xếp các thứ theo trật tự là một cách hiệu quả để ghi nhớ các vấn đề. Chúng ta đã đặt nó xuống mà không để ý gì. David Green (Thủ tướng chính phủ đầu tiên của Israel) / David Ben Gurion
Cũng chính vì l do này mà có thể bạn sẽ gọi Bill, nhân viên mới vào làm, là Simon. Việc chúng ta thiếu tin tưởng vào trí nhớ của mình không chỉ liên quan đến những điều mới mẻ ra muốn nhớ, mà còn rõ ràng đối với trí nhớ hiện tại. Bạn quay trở lại phòng khách, dốc ngược túi xách để mọi thứ rơi ra.
Sự liên tưởng có thể được thể hiện dưới mọi hình thức và qua tất cả các giác quan. Sau một vài giây, giọng của một phụ nữ ở đầu dây bên kia trả lời: “Phòng khám bác sĩ Green đây, Debbi xin nghe…” Ở điểm này, phải nói rằng tôi không có một trí nhớ phi thường, tôi chỉ là người bình thường, thông minh ở mức trung bình.
Nhưng nó lại khơi dậy tính hiếu kỳ muốn tìm hiểu. Hãy liệt kê tất cả những đồ vật mà bạn nhớ ở trong phòng ngủ của bạn, hay bất kỳ phòng nào trong ngôi nhà. Như bạn thấy, đôi khi việc phân chia cũng có ý nghĩa riêng.
Bạn nhấn nút “đi lên”. Họ làm vậy là để cho mùi thơm ngon của chiếc bánh vừa mới ra lò kết nối với các tế bào thần kinh trong bạn. Chúng ta cùng quay trở lại với từ “acrophobia”.
Giải pháp hữu hiệu nhất cho vấn đề này là ghi lại bài giảng bằng một thiết bị ghi âm. Cô bắt đầu độc thoại về anh trai của mình một cách say sưa. Đủ rồi! Không thể chịu đựng thêm được nữa.
Chỉ một câu hỏi luôn cần ghi nhớ, đó là: Đây là sự việc đã xảy ra với tôi tại một hội thảo nghề nghiệp ở Mĩ. Tôi phải nói về sự cần thiết phát triển một thái độ tích cực hướng tới người khác mà chúng ta muốn nhớ tới.