Đột nhiên, từ đâu đến một ông già dáng vẻ mệt mỏi ngồi xuống bên cạnh Max. Vì thế Nott lên tiếng chào bà: Nếu Người không quá mệt thì con xin hỏi Người đôi điều ạ.
Nott quay lại và nhận ra Bà chúa hồ. - Thế ngài có biết tôi có thể tìm được đất mới ở nơi nào không? Quả đúng là mọi việc đã xảy ra như thế.
Và điều này chính xác vừa xảy ra với Sid: chàng đã chấp nhận quên đi chuyện lấy nuớc để khỏi đánh thức những bông hoa ly và ngay khi cháu tìm cách chia sẻ những nỗi khổ của Bà chúa hồ thì chàng lại tìm được cách giải quyết được việc của chính mình. Nhận ra Nott, anh mừng rỡ: Dù rằng điều đó chẳng dẫn anh tới đâu nhưng ít nhất nó cũng làm anh bình tĩnh trở lại.
Nó thật xấu xa! Đó là thứ đáng khao khát nhất nhưng cũng khó có được nhất trên cõi đời này. Đột nhiên một giọng nói vang lên phía sau khiến Nott giật mình đứng bật dậy. Một lần nữa họ lại ôm lấy nhau thật chặt.
Sáng hôm sau, Sid thức dậy trong lòng cảm thấy bồn chồn không yên. Đừng làm mất thì giờ của ta. Vì chàng đã làm tất cả những gì chàng cho là cần thiết nên điều không ngoan bây giờ chính là tìm xem có việc gì còn bị bỏ sót hay không.
Sự may mắn luôn cần được sẻ chia. Chàng chẳng cần phải suy nghĩ lâu cũng biết được chỗ mình cần tìm nước là ở đâu. Anh không thể nhận ra rằng mình cần phải làm một cái gì đó, vì thế Nott trở nên vô cùng khốn khổ.
Tìm một cây kim dưới bể xem chừng còn dễ hơn gấp ngàn lần. - Ngươi và con ngựa trắng của mình đang làm gì bên hồ của ta đó? Ngươi muốn gì ở đây? Ta mới vừa gặp một gã cũng như nhà ngươi. Họ cùng đồng sáng lập công ty Salvetti & Llombart, với 40 cộng sự hàng đầu ờ Barcelona, Tây Ban Nha - chuyên nghiên cứu thị trường, tư vấn cho các tập đoàn đa quốc gia khổng lồ.
- Khoan đã, thưa Người. Ngươi phải cẩn thận đấy. - Câu chuyện đặc biệt này đã giúp ích rất nhiều người trong mọi tầng lớp xã hội, ngành nghề, từ những vận động viên, nghệ sĩ, tới cả những nhà khoa học hay nhà nghiên cứu, kinh doanh, sinh viên, cho mọi người ở mọi độ tuổi.
Thế nhưng chẳng có điều gì xảy ra cả. Nói xong, Bà chúa hồ chợt biến mất trong sự kinh ngạc của Sid. - Tôi không còn biết phải làm gì nữa.
Cậu có biết thế nào là sự may mắn tình cờ và sự may mắn thật sự hay không? - Ta không phải là một hòn đá biết nói. Chàng muốn cảm ơn ông thật nhiều.