Tôi nói: Con mèo ở trên này rồi. Bác gái nín cười làm ra vẻ nghiêm trang: Ầy! Láo nào! Chưa ai làm được bác trai bỏ thuốc. Còn tôi, chưa đến lúc.
Bình thường ở đây là hiểu theo nghĩa lành mạnh. Biết là cái ấn tượng ấy chẳng hay ho gì. Một vài người cùng đội bóng, một vài người lạ.
Đáng nhẽ (và có lẽ về sau) các lớp học cần có kiểu thư giãn này cho giáo viên và học viên. Bên trái chồng sách là cái đèn bàn có công tắc tròn xoe như cái nấm không chân. Còn khoảng tháng nữa mới mua được quyển tạp chí hội họa tháng trước.
Sự trùng hợp nhiều khi là tất yếu. Ta ghét phải gây phiền nhiễu đến những ai lúc nào cũng lo bị làm phiền. Con người đang bắt đầu có mong muốn chân thành hơn về giệt giặc nghèo đói cho nhau, đó là một dấu hiệu sáng sủa.
Họ nhìn vào sự lên mạng, sự viết, sự đọc truyện, sự đá bóng của bạn. Mà người lấy thì chưa chắc người đã trả. Tôi biết, nhiều tâm hồn, như bắt đầu tôi, đã chết.
Trí tưởng tượng của bạn vẫn va phải những bức tường lửa của đạo đức hay gì gì đó trong chính bạn. Trước thì tháng gặp một hai lần. Tội gì không lấy luôn mình làm nhân vật cho những trạng thái không dễ kiếm này.
Đôi lúc, bạn có một chọn lựa khác. Cựa mình là bác ở giường bên cũng tỉnh. Ngắm cho tới khi ông phải mỉm cười.
Tưởng chăm hóa ra vẫn lười. Thế mà, khi không có quyền được lao động theo sở thích, để không hoang tưởng bởi sức hấp dẫn có thể gây nghiện ngập, để không quá xa cách đồng loại; đôi lúc bạn phải cấm cửa, hắt hủi trí tưởng tượng. Bạn cười cười, thế là vẫn chưa hết mơ rồi.
Vào ngủ tiếp đi con. Muốn vào phòng giám đốc nói em làm việc thấy có hiệu quả thì mới nhận lương. Muốn người ta chịu khó đọc dài để chăm chỉ và thông minh hơn cơ.
Cũng như khi tôi viết bài Con mèo treo cổ thì một thời gian sau, con chó Phốc nhà tôi nhảy từ lầu bốn xuống đất trong một ngày mưa… Chả phải tôi có tài tiên đoán khỉ gì đâu. Đã thôi không quá nghĩ mình đáng nhẽ phải đi tĩnh dưỡng vì thần kinh mình cần nghỉ thực sự. Họ bảo: Cháu làm sao sánh được với Bác.