Và họ cũng sẽ khổ khi vừa không rõ chúng mà vừa giấu chúng trong lòng. Thật ra, một ngày của bạn không dài. Chỉ còn lớp tro mỏng bên ngoài.
Khi mà ai ai cũng giật thì chúng xoắn lại, gỡ mãi không ra. Bây giờ có bảo tớ là đạo đức giả cũng chả mấy ai bắt chước đâu. Lúc thấy xe của các chú, tôi đã định đi ngay.
Rồi từ ngày vợ ốm, nhà văn phải dùng hết số tiền dự định cho cuộc đổi đời. Bác trai bảo: Cháu nó vừa mời rồi. Bịt tai lại, im lặng, là xong.
Đằng này… Mẹ kiếp! Sao mà mình bình thản quá. Cậu em khuyến khích tôi tập nặng hơn. Mình không thích từ vàng nghĩa vật chất.
Đây là một sự tham lam. Mặc kệ? Mặc kệ làm sao được! Phải đi trình báo. Mẹ thì không chịu thả bạn ra để nắng làm tan chảy chúng.
Sáng ra, đúng hơn là gần 12 giờ trưa, mẹ sang kéo chăn gọi dậy: Dậy ăn cơm nào. Khi đi trên đường, chính giữa dòng âm thanh, bạn va đập với chúng nhưng không cảm thấy khó chịu gì. Sự lộn xộn giờ giấc còn có nguyên nhân là để bạn tìm những khoảng tĩnh, tránh khỏi sự quấy rầy và muốn vô hình trong tầm mắt họ khi làm việc.
Tôi có nhớ một lần về quê ăn cưới, bác ngượng ngùng trong chiếc áo bó cổ lọ. Một giọng trầm, một giọng cao kiểu trẻ con. Ừ, tớ cũng nghĩ thế, nhưng chỉ cốc đầu thôi.
Mà này, mấy giờ rồi còn tưởng tượng! Mày đang mất cái giấc mơ. Và bạn lại mặc cảm về sự vô dụng và vô cảm của mình, và lảng tránh. Không có thời gian để sửa chửa.
Vận động, đọc sách và làm việc theo sở thích khiến thằng con trai bớt côn đồ. Ta không phải là tên sát nhân. Cũng vì thế mà anh đâm lười đọc truyện.
Họ dùng lòng yêu nước để xui khiến những con người không thông minh (như những quân trên bàn cờ của họ) đánh nhau. Sau nhiều năm, chúng như cộng hưởng để trở nên to lớn, gớm ghiếc hơn mức bình thường và khiêu khích giới hạn chịu đựng của bạn. Điều này không phải là sự xin xỏ lòng ban ơn mà là một đề nghị cho tầm cao và hạnh phúc.