Nhưng nàng vẫn lắng nghe. Tại sao mình lại phải đóng kịch hả? Tại sao? Đừng hòng! Ta cứ vác cái bộ mặt tỉnh bơ này ra. Ở cùng lâu, không phải là bác không có chỗ nhiễm sự trẻ con và hay nói ngược của bạn.
Vừa nãy bác bảo hôm nay phạt cháu không được về. Điều này những kẻ cô đơn hầu như không thể cảm nhận. Và bác gái có nhiều thời gian rảnh để soi bạn hơn.
Dưới cái chân đế vuông đó lại là bốn cái chân nho nhỏ như cúc áo sơ mi, dày chừng gấp đôi. Hiểu không? Nếu tôi không giữ trái tim thì hoàn toàn tôi có thể là Hítle, Pônpốt mất rồi. Tay cứ thả, tai cứ như điếc, miệng cứ như câm.
Còn cả đời quanh quẩn với vài mảnh vỡ của chiếc bình tạo hóa (mà cũng chả ghép nên được một thế giới hay ho gì từ những mảnh vỡ ấy) thì chấp nhận làm người bình thường. Có lần bạn bóp cổ nó nôn đầy nhà. Nhưng họ sống không bình thường.
Thôi, năm nghìn đi ạ. Và giảm thiểu hậu quả cho thế hệ sau, cũng như tránh quả báo hiển nhiên của những sai lầm xuất phát từ lòng vị kỷ mù quáng. Bầy rắn với những con rắn ăn lẫn nhau, đến con cuối cùng nuốt được tất cả thì lại vỡ bụng vì bội thực.
Nhưng không hiểu sao, vẫn chưa có được trạng thái thoải mái và hăng say. Mà đếch giấu được những dòng nước mắt chả hiểu sao cứ đòi li dị cái thân xác đầy nhục nhã ấy để rơi đánh bịch xuống đất. Người rỗng như không có lực.
Tin một chút, một chút thôi, em ạ. Ông đã quên những lạc thú ấy. Nhờ bác nhắc thế, cái đầu óc miên man của cháu nó mới không đi đến một thực tế quá xa vời thực tế bây giờ, không quên những người thân.
Hơn thế nữa, ông cụ luôn bị những cơn đau khủng khiếp hành hạ. Hôm đầu đến ngủ nhà bác, bạn cũng nghe cái tiếng ấy, khác với các loại chuông khác, mà không biết là cái gì, cứ tưởng mình mơ. Tôi thử trôi theo cuộc phiêu lưu của nó.
Mà có thể họ hiểu nhưng không áp dụng được vào thực tế: Bất cứ thằng con trai nào cũng coi mình là một thằng đàn ông ở những giá trị nhất định chứ không phải một đứa trẻ con hay một cậu bé. Hy vọng, cái này có thể giúp gì đó cho giấc ngủ của bạn. Cái mũi lưỡi trai che sụp bộ mặt.
Rồi đau và chấp nhận đau. Mà không, ngay từ lúc lấy lời khai, đồng chí ấy đã biết tên mình. Cũng không bao giờ biết chuyện trò với các cô gái.