Thôi, cám ơn các em nhiều lắm. Nhưng, bỗng nhiên, ông ta mỉm cười. Chắc bạn viết văn sĩ đó: Chính là H.
Ông ráng sức gây thiện cảm với cháu". Đó, cách cư xử của bà Eugénie đem tới kết quả như vậy đó. Vị Vương hầu khôn khéo Von Bulow đã hiểu phương pháp đó là quan trọng từ năm 1909.
Nhưng chúng ta lại rất thường xử như vậy với những người gần ta nhất, thương yêu ta nhất. Nhưng anh dằn lòng, không mạt sát lại những kẻ đã xử tội anh, mà nói: Ông hội trưởng nói: "Tôi sẽ nói thay ông".
Tôi hỏi thí nghiệm như vậy để chứng minh điều chi. Xét cho cùng, tôi chỉ là một người cần được tình thương yêu cũng như những người khác. Nếu ngồi lâu quá năm phút thì đừng có hy vọng gì thành công hết.
Tôi làm việc với ông đã lâu, đáng lẽ phải biết làm vừa ý ông mới phải. Ngửng đầu lên, bạn, vì nếu trong mỗi cái kén có một con bướm chưa nở, thì trong tâm mỗi ta có một điểm phật, chỉ đợi dịp phát huy. Bệnh của tôi, ông chưa muốn biết, mà cần biết cái ví tiền của tôi đã.
Mà nếu một trăm bức được mười bức trả lời thì ông phải cho là một sự lạ. Sau cùng ông mời tôi ở lại dùng bữa, đưa cho tôi một tấm chi phiếu và đặt tôi làm một bức vẽ khác nữa". Đã từng có người bắt tay vào việc làm với một lòng hoan hỉ vô biên và vì vậy mà thành công.
Ông Roosevelt nói: "Trước hết, họ được cơ hội tiến cử một đảng viên lão luyện của họ, cho đảng họ thêm vây cánh trong chánh phủ. Sau bữa cơm, ông Eastman dắt khách đi xem ghế. Thiên hạ sẽ ngủ gục mất.
Để tôi mang về vẽ lại hết. Nếu bạn được dự những phiên tòa đó, nếu bạn nghe được cả trăm những lời chứng của những cặp vợ chồng xấu số đó, bạn sẽ thấy giá trị của những tiểu tiết trong đời vợ chồng. Tôi không cần phải mất công bán kiểu của tôi, mà chính ông tìm mua những kiểu tự ông đã đặt".
Vấn đề ở chỗ này: bà phàn nàn có ích gì cho bà không? Hay là, trái lại, chỉ làm cho tình thế đã tệ hại còn tệ hại thêm nhiều? Khi trễ quá rồi, bà mới tự thú: "Tôi tin chắc rằng hồi đó tôi điên". George Washington bắt mỗi người phải xưng tụng ông là: "Huê Kỳ Tổng thống Đại nhân". Bất kỳ trong nghề nghiệp nào, trong giai cấp nào, người ta cũng thấy lỗi lầm quan trọng đó.
Tôi biết bạn nghĩ gì khi đọc đầu đề chương này. " và sau cùng không quên hai chữ "cám ơn" là một thứ dầu làm trơn tru bộ máy sinh hoạt hằng ngày của ta mà lại là dấu hiệu của một sự giáo dục tốt nữa. Đọc những lời chỉ trích của anh em, tôi buồn lắm, nhưng nó có ích cho tôi.