Mẹ kéo tóc bạn một lúc không ăn thua, đành sang phòng bên nghỉ trưa. Phải có mối quan hệ. Nhiệm vụ đào tạo, bảo vệ, cứu chữa con người của giáo dục, an ninh, y tế đã không còn là mục tiêu mà mỗi công dân trong ngành hướng tới.
Họ không có kinh nghiệm trong chuyện đó. Cái vỏ kẹo bé tí, sân vận động đằng nào chả phải quét dọn. Mình chẳng bao giờ phải tính toán với mình.
Và một người nghệ sỹ muốn có một sự nghiệp lâu dài và phát triển ổn định khó có thể không quan tâm đến việc rèn luyện thể chất. Chiều nay, chị út và cô bạn rủ vào chợ ăn bánh rán với cả chè. Còn những ngày tiếp theo là tùy thuộc vào ông.
Ông có tài và ông xứng đáng được hưởng những thú vui dành cho ông. Độ này, bố hay nhường. Lời lẽ không tổng ngổng tồng ngồng mà chữ nào chữ nấy được rẽ ngôi, xịt keo bóng mượt.
Và chúng còn được chăm sóc kỹ hơn. Phía sau hai hàng cây là một lùm lau lách um tùm như rừng. Nước mắt tôi lại rơi.
Bạn cũng đang ganh đua với họ. Chiều nay, chị út và cô bạn rủ vào chợ ăn bánh rán với cả chè. Ngồi im cho mọi người thi thoảng tha hồ giật tóc, vò đầu, véo tai âu yếm.
Sau mỗi pha bóng hoàn thành nhiệm vụ đầy tính sáng tạo, thay vì vuốt tóc, anh tiếp tục lựa chọn vị trí cho tình huống tiếp theo. Bây giờ những kẻ cầu bơ cầu bất còn lương thiện ngủ đâu? Đời sống cần những đột biến.
Tuổi già đang đến, mẹ cần tình yêu thương của những đứa con. Thời gian đã dạy con người bài học yêu thương. Anh ơi, cháu nó hứa với anh gì này… Ồ, được rồi.
Tôi vẫn ngồi không động tĩnh như gỗ đá. Hay đó là một giấc mơ ám ảnh ta? Ta phải đến bên nàng… Sao không thử ví ngược lại họ với công việc của ta.
Bác vói theo: Bác đang nói sao cháu lại tự ý bỏ đi. Về phía bác, tiếp nhận bệnh nhân tôi chuyển viện với vẻ đầy tự tin. Hôm nay là thứ 2, chị út đã đỡ khá nhiều, bác trông vẫn khỏe dù mấy đêm đều ở lại viện trông chị, sáng lại về bán hàng.