Tôi cười khùng khục trong họng. Lấy 2 cái chìa khóa tủ để đồ, 2 cái khăn tắm. Rằng suốt một thời gian qua, tôi đã lông bông, đã lãng phí đời mình, đã không biết nghĩ.
Hôm nay, tôi lại đánh mất cảm giác bồi hồi bỡ ngỡ tuổi thơ. Để không đọc với chỉ sự chăm chăm so sánh bạn hay những nhân vật trong truyện với nhân vật ngoài đời để gật gù, cay cú, lợi dụng trả đũa hay kết tội. Có lần bạn tự hỏi hay bạn làm thế để có cớ không phải đi học.
Với đời người, ngắn lắm. Tôi lấy cuốn tiếng Anh không học nữa và bắt đầu chầm chậm tước nó ra. Hay lại phải để tôi tiếp tục mất ngủ mà sáng tạo ra nó?
Như đôi lần nó chợt thốt ra lúc bực bội. Bạn chui vào nhà vệ sinh nằm sâu hơn, bạn đóng cửa lại, nó nhảy tót lên tầng hai, xuyên qua tường, gỗ, qua vải rèm đuổi đến nơi và ngó bạn tè với cái cười hả hê xen giễu cợt. Rồi thì bạn vẫn hồn nhiên nhưng đó là một vết thương đầu đời trong tiềm thức mà những sự thể tiếp theo làm nhói lại.
Có cô nàng nào đó đứng bên lề đường vẫy cờ trông thật giống cô nàng nào đó của tôi. Dịu dàng cũng có đấy, không thì sao bạn chưa bỏ đi, nhưng đó chỉ là những sự dịu dàng vớt vát, vừa đấm vừa xoa. Thấy tôi đi với người chị khác, chị xui đứa con gái hàng xóm giật mũ của chị út vứt xuống cống.
Đang viết, à không, nói, à không viết, à có nói, chơi thôi. Có thể nàng sẽ đến ít hơn dù nàng đến thì cũng chả sung sướng gì. Nhưng sau đó thì lại là những cơn đau kéo dài do cơ bắp không kham nổi.
Để lỡ bác bạn có ập vào thì bạn vẫn thản nhiên viết rồi che tay hoặc từ từ gấp lại, rồi mở cuốn vở khác ra trước khi bác đọc được nội dung. Thế mà một hôm bạn dám tưởng tượng ngồi bên cô ấy, nói: Cho anh cầm tay nhé. Kéo ghế ngồi xuống đầu bàn.
Và nếu quả thật nó dở, bạn sẽ biết tự dằn vặt khi nhận ra. Hôm nay, chúng tôi đến đó gồm ba người. Ông ta đốt vì chúng bổ ích.
Mục đích viết sâu thẳm ban đầu của tôi dường không phải tìm đến nghệ thuật mà để giải quyết hai câu hỏi. Hoặc phải tìm cách thay đổi xu hướng xấu. Đằng này… Mẹ kiếp! Sao mà mình bình thản quá.
Có người cười toe toét. Nhưng cứ thử viết xem, biết đâu làm được cái gì đó. Bạn không mong bác đọc lắm.